Đấu La chi Hắc Hóa Nữ Chủ

Chương: Đấu La chi Hắc Hóa Nữ Chủ 11


"Ta nhắc các ngươi một lần nữa, các ngươi chỉ có một canh giờ. Trong thời gian này, ai không chạy đủ 100 vòng thì xem như không hợp cách. Đây xem như là lần khảo hạch đầu tiên của các ngươi, ai không đủ điều kiện có thể cút xéo."

Nghe bà nói thế, các học viên còn đi phía sau lập tức tăng tốc chạy thẳng ra quảng trường.
Không như những người khác, Tương Âm chạy với tốc độ trung bình. Nếu nàng tính toán không sai thì trong vòng một canh giờ nữa nàng vẫn có đủ sức chạy đủ 100 vòng với tốc độ này.

Đường Vũ Đồng không hề như trong cốt truyện nói vượt lên chạy trước mà chạy ngang với nàng. Điều này khiến Tương Âm nghi hoặc, đây thật sự là bộ tiểu thuyết Đấu La mà nàng đọc?

Lúc này Chu Y đã đi đến bên ngoài quảng trường Sử Lai Khắc, rồi sau đó đứng yên ở đấy quan sát các học viên chạy bộ.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, thời gian trôi qua càng nhiều, tốc độ các học viên càng trở nên chậm chạp. Sau đó một ít người đã phải vận dụng đến Hồn Lực.

Chu Y đứng ngoài cũng không ý kiến gì về việc này, nên càng lúc càng nhiều người sử dụng Hồn Lực để khôi phục thân thể.

Mười mấy người chạy đầu tiên tốc độ cũng không tệ. Nhìn bộ dạng của bọn hắn lúc này không có vẻ gì mệt mỏi, tốc độ chưa từng giảm xuống.

Đoạn nữa là một tốp khoảng bảy mươi học viên, tốc độ của bọn hắn duy trì đều đều, chưa có vẻ gì đã cố hết sức. Tương Âm cùng Đường Vũ Đồng chính là ở trong tốp người này.

Còn sau chót là đội ngũ khoảng mười người, Hoắc Vũ Hạo cũng có trong ấy. Cơ thể hắn vốn yếu lại chạy lâu như vậy, lúc này sức lực đã suy kiệt. Hắn chẳng những đang chạy trong nhóm cuối cùng, mà còn thua những người khác vài vòng.

Thời gian đã qua hơn phân nửa, lúc này Chu Y đột nhiên lên tiếng, nói:

"Tăng tốc lên, đích đến là chỗ ta đang đứng."

Lập tức Tương Âm cùng Đường Vũ Đồng đồng loạt tăng tốc, trong chốc lát đã vượt qua tốp người dẫn đầu và trở thành những người đầu tiên hoàn thành 100 vòng.

Phía sau hai người dần dần có đệ tử hoàn thành 100 vòng chạy. Mà lúc này chỉ còn chưa đến 15 phút nữa là hết thời gian.

Tương Âm quay ra phía sau tìm kiếm Hoắc Vũ Hạo. Hắn đã sớm không còn duy trì được tốc độ ban đầu nữa.

Đồng phục trên người đã ướt đẫm mồ hôi, Võ Hồn của hắn là thuộc tính tinh thần, cho nên Hồn Lực chỉ có thể trợ giúp rất nhỏ cho cơ thể hắn. Nếu không tu luyện Huyền Thiên Công hắn không thể trụ lại đến lúc này.

100 vòng, hắn còn đến gần 20 vòng, muốn hoàn thành hết trong vòng 15 phút, đối với Hoắc Vũ Hạo có thể nói là nhiệm vụ bất khả thi.

Chu Y vẫn im lặng đứng nhìn nhưng không phải nhìn những đệ tử đã hoàn thành 100 vòng, mà ngược lại, chăm chú quan sát những học viên còn đang chạy.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, Hoắc Vũ Hạo đã cố gắng chạy thêm được 8 vòng, nhưng lúc này chỉ còn 5 phút nữa là hết giờ.

Tuy Tương Âm thật sự không muốn giúp đỡ hắn nhưng nhìn Đường Vũ Đồng bây giờ thì chắc chắn là sẽ không giống như trong tiểu thuyết mà giúp hắn rồi. Vì thế để tránh hắn bị khai trừ rồi thoát khỏi sự khống chế của mình nên Tương Âm đành cắn răng chạy ra giúp hắn.

Tương Âm bắt lấy cổ áo của Hoắc Vũ Hạo, sau đó dục Hồn Lực xuống chân rồi kéo hắn chạy đi.
"Nhị sư huynh..."
"Câm mồm! Hoặc là dùng Hồn Lực làm mình nhẹ lại hoặc là ta ném ngươi xuống." Tương Âm lạnh lùng liếc nhìn hắn.

Vốn nàng có Võ Hồn phong hệ, tốc độ khá nhanh lại thêm tập trung Hồn Lực vào chân nên khi Hoắc Vũ Hạo làm mình nhẹ lại thì nàng cũng tăng tốc lên.

Bên tai chỉ toàn tiếng gió, khi Hoắc Vũ Hạo bừng tỉnh thì 12 vòng đã chạy xong. Chỉ trong 3 phút Tương Âm đã kéo Hoắc Vũ Hạo chạy xong hơn 3000 thước.

Sắc mặt nàng lúc này vừa trắng vừa đỏ do cạn kiệt Hồn Lực và mệt, tuy cơ thể nhanh chóng lấy Hồn Lực dự trữ ra bù lại nhưng nàng vẫn còn đứng thở hồng hộc. Nhưng nhờ vậy mà nàng lại đột phá vào cấp 18, cơ thể hấp thu Hồn Lực càng thông thuận hơn.

Sau một lúc tất cả đệ tử đều hoàn thành được 100 vòng trong nửa canh giờ, đứng rải rác xung quanh quảng trường Sử Lai Khắc.

Chu Y vẫn không biểu lộ chút cảm xúc gì, quay mặt nhìn các học viên, thản nhiên nói:
"Những người được ta đọc tên lập tức bước ra khỏi hàng: Trình Thành, Khâu Kiện Nhiêu, Đường Đao, Thượng Quan Thần Thiên, Lâm Trạch Vũ, Chư Cát Vân, Thái Long, Đường Lăng, Vân Tiểu Phiêu."
Những đệ tử bị gọi tên đều bước ra rồi Chu Y mới nói tiếp:

"Chín người các ngươi có thể về ký túc xá thu dọn hành lý rời khỏi học viện. Từ giờ phút này, các ngươi không còn là đệ tử của Sử Lai Khắc học viện nữa."

"A?" Chín tên đệ tử vừa bước ra, cả người còn hết sức mệt mỏi, đột nhiên nghe câu nói này nhất thời toàn thân chấn động, các đệ tử khác lại bàn tán xôn xao.

"Lão sư, tại sao lại thế?" Người vừa đứng ra nói tên là Thái Long, là một thiếu niên cao lớn. Vừa rồi hắn là một trong những người hoàn thành 100 vòng sớm nhất.

"Sử Lai Khắc học viện không cần những đệ tử tham lam, xảo trá, đầu cơ trục lợi. Có thực lực mà bản tánh lại không trung thực, có đào tạo thành tài thì sau này cũng về gây họa cho quốc gia. Thái Long, ngươi có dám nói vừa rồi ngươi hoàn thành đủ 100 vòng không?" Chu Y lạnh lùng nói.

"Đương nhiên đủ." Thái Long mạnh mẽ đáp lại.

"Đủ à? Nếu ta nhớ không lầm, lúc đầu khi ta chưa xuống đây kịp, ngươi chậm chậm chạy phía sau thua người khác 2 vòng, khi tốp dẫn đầu chạy đến vòng thứ năm ngươi mới tăng tốc đuổi kịp, bởi vậy ngươi không phải chạy 100 vòng mà chỉ có 97. Ta tin, có không ít người thấy rõ chuyện này." Chu Y mỉm cười nói tiếp.

"Cho dù ta chạy thiếu vài vòng, ngài cũng không thể khai trừ ta!" Hắn lớn mật cãi tiếp.

"Lý do ta đã nói rõ rồi, ngươi...không xứng đáng làm đệ tử Sử Lai Khắc học viện. Về thu dọn đồ đạc cút đi." Chu Y nhìn về phía các đệ tử khác nói tiếp. "Con người ta tuy rằng tính tình không tốt, nhưng đã nói là làm. Chín người ta vừa gọi tên đều là những người từng gian lận trong quá trình chạy bộ ban nãy. Nếu các ngươi không phục cứ đến phòng giáo vụ tố cáo, nhưng hiện tại, các ngươi có thể đi rồi."

"Chu lão sư, ta không phục. Vừa rồi tên kia cũng đâu có hoàn thành 100 vòng, hắn còn phải nhờ người khác giúp đỡ nữa, vì sao không loại bỏ hắn?" Một trong những người vừa bị loại bỏ, Lâm Trạch Vũ, phẫn nộ gào lên, vừa nói vừa chỉ tay về phía Hoắc Vũ Hạo.

"Sao? Không phục à? Ngươi nói Hoắc Vũ Hạo sao? Nếu hắn không chạy đủ 100 vòng ta cũng đã khai trừ rồi, lời ta đã nói sẽ không thay đổi. Nhưng mà hắn đã hoàn thành đủ 100 vòng. Lúc đầu ta có nói không được hỗ trợ lẫn nhau sao? Tương Âm giúp hắn là do Tương Âm tự nguyện, nếu có người giúp ngươi ta cũng không xử khác đâu. Ta không quan tâm quá trình, ta chỉ cần kết quả, kết quả chính là Hoắc Vũ Hạo đã hoàn thành 100 vòng, mà ngươi thì không. Nhanh cút đi, đừng chọc ta nổi điên ta phế luôn Võ Hồn của các ngươi bây giờ."

Dưới uy thế của Chu Y, chín tên đệ tử vừa bị khai trừ chỉ có cách lủi thủi bỏ đi, bọn hắn đương nhiên không về thu dọn hành lý mà đi đến phòng giáo vụ cáo trạng Chu Y. Hôm nay chỉ mới là ngày đầu tiên khai giảng a! Bọn hắn làm sao phục được?

Còn những đệ tử được lưu lại, vẻ mặt người nào cũng hoàn toàn biến đổi, nhìn thấy Chu Y nổi giận không dám lên tiếng. Chỉ cần một canh giờ, uy thế của Chu lão sư đã hoàn toàn được thiết lập trong lòng những đệ tử này.

"Tất cả quay về ký túc xá tắm rửa thay quần áo đi, sau đó lập tức quay lại phòng học. Ta cho các ngươi 15 phút." Nói xong, bà lại xoay người bước về Giáo Học Lâu. Lúc này không còn ai dám chần chờ, tất cả ba chân bốn cẳng chạy về ký túc xá.
Đăng bởi: