Dụ tình – Lời Mời Của Boss Thần Bí

Chương 15: Vô tình hay hữu tình?


Louis Thương Nghiêu cũng không bôi thuốc cho nàng ngay mà lại ngồi sững ở đó, không hề chớp mắt nhìn vào vết thương trên lưng nàng. Lạc Tranh có thể nhìn thấy trong ánh mắt hắn tràn ngập sự đau lòng. Cảnh tượng này đủ khiến nàng cảm thấy kinh ngạc vô cùng.  

Đau lòng? Từ ánh mắt hắn sao có thể có loại biểu cảm như vậy? Hắn không phải hận nàng đến chết sao? “Louis Thương Nghiêu, anh định làm gì?” Lạc Tranh cảm thấy rất lạ, lại bị ánh mắt hắn làm cho hoảng sợ, muốn xoay người liền bị bàn tay hắn nhẹ nhàng giữ lại…

“Đừng cử động…”

Giọng nói trầm thấp của hắn tràn ngập nỗi đau vô tận, nhẹ nhàng đưa ngón tay khẽ chạm vào vùng da non đang dần hình thành xung quanh vết thương của nàng. Lực tay của hắn rất nhẹ nhưng lại khiến cho toàn thân Lạc Tranh khẽ run lên, ngón tay ấm áp của hắn men theo miệng vết thương của nàng xoa nhẹ xuống dưới khiến nàng càng lúc càng run rẩy không ngừng… 

“Anh…”

Bàn tay nhẹ nhàng lướt trên da thịt nàng liền chuyển thành đặt lên bờ vai nàng, liền đó, hắn khẽ cúi xuống. Lạc Tranh chỉ cảm thấy bị mùi hoắc hương đặc trưng của hắn vây lấy, tuy hắn rất cẩn thận để không chạm vào phía vết thương trên lưng cùng cánh tay nàng nhưng vẫn khiến nàng cảm nhận được thân thể cao lớn của hắn đang bao phủ lấy nàng..  

Gương mặt cương nghị của hắn khẽ cúi xuống, dịu dàng hôn lên mái tóc nàng, đôi môi mỏng nhẹ nhàng kề sát vành tai nhạy cảm khẽ thì thầm, “Tranh, xin lỗi em…”  

Ánh mắt Lạc Tranh có chút sững sờ, khẽ quay đầu lại nhìn vào đôi mắt đen đầy vẻ chân thành của hắn. Nàng chưa bao giờ thấy hắn như vậy cả, chưa bao giờ…

Ánh mắt Louis Thương Nghiêu ngưng trên gương mặt nàng tràn ngập nhu tình cùng quyến luyến. Hắn hơi ngẩng đầu lên, đôi môi mỏng khẽ hôn lên mí mắt nàng, rồi sống mũi cao thẳng, cánh môi anh đào mềm mại, rồi dần dần rời xuống…

Lạc Tranh thật sự kinh hoàng, “Đừng động vào tôi…” Hắn không phải định lúc này…

Nhưng mà hắn lại làm ngơ như không nghe thấy lời nàng, đôi tay mạnh mẽ giữ chặt người nàng lại, khiến cho nàng ngoan ngoãn nằm xuống gường, rồi đôi môi hắn lại nhẹ nhàng hôn lên phần cổ trắng mịn, quấn lấy gáy nàng rồi sau đó nhẹ nhàng hôn lên vết thương trên lưng nàng…

Thân thể Lạc Tranh khẽ run lên, “uhm” nhẹ một tiếng. Nàng có thể cảm nhận được sự dịu dàng trong từng nụ hôn của hắn. Lúc môi hắn hạ xuống vết thương trên lưng nàng, tâm tư của nàng cũng theo đó mà run lên. Hắn hối hận, nhưng lại dùng cách thức này để biểu đạt sự ăn năn của mình sao? 

“Xin lỗi em…” Giọng nói trầm ấm của Louis Thương Nghiêu vang lên, trong ánh mắt tràn ngập sự đau lòng, đôi môi lại dịu dàng hôn dọc theo vết thương trên lưng nàng.  

“Đủ rồi…” Lạc Tranh khẽ cắn môi, trong tim không khỏi đập loạn lên từng hồi.  

Louis Thương Nghiêu nâng người nàng lên, đau lòng khẽ vuốt ve thân thể nàng, lại giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn rồi đặt lên môi nàng một nụ hôn đầy thâm tình, bá đạo và ôn nhu ngăn lại câu nói của nàng. Nụ hôn này không giống như trước kia. Nụ hôn trước kia vô cùng cám dỗ và tà mị còn nụ hôn hiện giờ lại mang theo một sự áy náy khó nói thành lời.  

Một lúc lâu sau, hắn mới có thể buông lỏng nàng ra một chút, ngón tay cái dịu dàng xoa nhẹ lên cánh môi nàng, cúi đầu nói, “Em có thể hận anh, nhưng anh sẽ vĩnh viễn không buông em ra…”  

Lạc Tranh thực sự cảm thấy hít thở có chút khó khăn…

Louis Thương Nghiêu nở nụ cười ấm áp, ánh mắt vẫn tràn ngập nhu tình. Hắn hoàn toàn buông nàng ra, bắt đầu tỉ mỉ bôi thuốc lên vết thương giúp nàng. Nước thuốc lạnh băng chảy vào vết thương nhưng nàng không cảm thấy đau đớn trên thân thể mà ngược lại lòng của nàng lại đau nhói.  

Bôi thuốc xong, hắn lại cực kỳ dịu dàng giúp nàng mặc lại áo, điều chỉnh tư thế ngồi cho thoải mái rồi bê bữa sáng tới, “Bữa sáng nay đều là những món thường ngày em thích ăn. Ăn sáng xong, anh đưa em ra ngoài đi dạo một chút, hôm nay khí trời rất tốt.”  

Lạc Tranh nhìn vào gương mặt vô cùng tự nhiên của hắn, dứt khoát hỏi thẳng, “Anh không cần đi làm sao?”  

“Các bộ phận của công ty đều có người chuyên trách quản lý, cho dù anh không tới công ty thì mọi việc vẫn cứ vận hành như bình thường.” Louis Thương Nghiêu cười cười, nhìn nàng đầy hứng thú, “Em đang quan tâm anh sao?”  

Lạc Tranh nhìn hắn một cái, cười lạnh nói, “Anh sai rồi, tôi chỉ đang quan tâm chính bản thân mình mà thôi. Mỗi ngày cứ phải nhìn một người mà mình chán ghét như vậy, tôi thật lo mình sẽ lâu không thể bình phục được.”  

Đúng là vừa rồi nàng có chút mềm lòng, nhưng khi nhớ đến bộ dạng hung tợn của hắn đêm đó, nàng lại thấy hận.  

“Ở đây cũng không tệ, chúng ta có thể sớm tối bên nhau không phải rất tốt sao?” Louis Thương Nghiêu thấy nàng không chịu ăn điểm tâm sáng, cũng không hề nổi giận. Nói xong câu đó, hắn cầm lấy tô cháo trắng múc một thìa kề sát môi nàng, ép nàng ăn.  

Lạc Tranh nhíu nhíu mày, quay mặt đi, “Tôi không muốn cùng anh sớm tối bên nhau gì hết, tôi chỉ muốn rời khỏi đây mà thôi.”  

Louis Thương Nghiêu đặt thìa cháo xuống, suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc lên tiếng, “Nằm viện quả thực là chuyện rất vất vả. Như vậy đi, vết thương của em đã bắt đầu kết vảy, có thể về nhà tiếp tục điều trị được. Ngoan ngoãn ăn xong bữa sáng, anh sẽ đi làm thủ tục xuất viện cho em.”

"Louis Thương Nghiêu, anh thông minh như vậy lẽ nào lại không hiểu ý tôi?” Lạc Tranh không muốn tiếp tục chịu đựng sự giả bộ ngốc nghếch của hắn, trừng mắt nhìn hắn, “Anh nghe cho rõ, tôi muốn xuất viện, tôi sẽ không quay về biệt thự, tôi sẽ không có bất kỳ quan hệ nào với anh hết!”  

Nàng không sợ lại chọc giận hắn thêm nữa, cùng lắm thì, trên người lại thêm vài vết thương nữa mà thôi.  

Nhưng…

Louis Thương Nghiêu cười cười, đưa tay khẽ xoa đầu nàng một cái như thể đang vuốt ve thú cưng vậy, vẻ mặt hắn không có chút dấu hiệu của sự tức giận nào.  

"Vậy cũng không được, anh nói rồi, cho dù em hận anh, cũng phải ở bên cạnh anh.” Nói xong, hắn liền làm ra vẻ vô cùng nghiêm túc nhìn nàng, “Anh biết em vẫn còn rất tức giận. Thế này đi, sau khi về nhà, em cũng cầm dây lưng quật anh, quật tới khi nào em thấy hài lòng, được không?”  

“Anh…” Lạc Tranh thật sự không dám tưởng tượng hắn lại có thể nói ra những lời như vậy. Thấy đáy mắt hắn thoáng hiện lên tia đùa cợt, nàng cố nén tức giận nói, “Anh nghĩ rằng tôi đang nói đùa với anh sao? Giữ tôi lại bên cạnh anh? Đời này anh đừng mơ đến chuyện đó! Anh có tư cách gì để làm như vậy? Anh lập tức ra khỏi đây cho tôi, nếu không, tôi sẽ kiện anh tội làm tổn thương thân thể người khác, kiện anh giam giữ người phi pháp.”  

Louis Thương Nghiêu nghe vậy, đem cháo đặt qua một bên, nhìn nàng hồi lâu không hề chớp mắt.

Lạc Tranh cũng nghiêm nghị nhìn thẳng hắn, nàng đã đánh mất trái tim mình, giờ không thể đánh mất nốt sự tự tôn của bản thân nữa. Khi nàng đang nghĩ rằng hắn nhất định sẽ hướng về phía nàng gầm lên đầy giận dữ thì lại thấy hắn than nhẹ một tiếng, đến gần nàng, nhấc cánh tay lên, khéo léo tránh đụng đến miệng vết thương của nàng rồi kéo nàng ôm vào lòng.  

“Thả tôi ra…” Lạc Tranh cố giãy giụa lại làm động đến vết thương khiến nàng đau đến chau mày.

“Khi nào em mới có thể thay đối tính tình quật cường này chứ? Thà rằng làm đau mình cũng không muốn tới gần anh?” Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên, vòng tay mạnh mẽ ngăn lại sự phản kháng của nàng. Ôm nàng vào trong ngực, gương mặt cương nghị kề sát gương mặt nhỏ nhắn của nàng. Những sợi râu mới mọc của hắn cọ vào da dẻ mềm mại khiến nàng có chút nhột nhột…

"Tranh, sao anh có thể đành lòng giam cầm em phi pháp đây? Anh chẳng qua chỉ muốn giữ em lại bên cạnh mà thôi. Về phần em muốn kiện anh làm tổn thương thân thể em, cũng có thể suy tính một chút. Nhưng mà chứng cứ cần phải thu thập từ khi chúng ta bắt đầu quen nhau mới được. Từ lúc đó, anh đã bắt đầu tổn thương thân thể em rồi.”  

Lạc Tranh bất giác sững người.

“Sao thế, anh rất phối hợp đấy chứ? Nhưng mà, anh có chút thắc mắc. Em là luật sư, có thể giúp anh trả lời hay không?” Hắn cố làm ra vẻ không hiểu, cúi đầu bên tai nàng cười tà, “Lần đầu tiên anh muốn em, chiếm hữu thân thể em, vậy có tính là làm tổn thương thân thể người khác hay không?”  

“Anh…” Lạc Tranh giận dữ quay đầu nhìn hắn, “Vô sỉ! Biến thái!”