Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 287: Lòng tiểu nhân




Lúc Lỗ Thiên Hữu nhìn thấy Hầu Mạc Tín, quả thật hơi giật mình. Hầu Mạc Tín bị trói gô ở một góc phòng, thậm chí phái một người gác ngoài cửa.

Nhìn thấy Lâm Đại Nhi cùng Lỗ Thiên Hữu tới, Hầu Mạc Tín bị trói trên ghế lập tức cả giận nói:

- Lâm Đại Nhi, các ngươi... các ngươi đây là muốn tạo phản. Các ngươi thề muốn bãi Lão Quân, vào Đạo Môn ta, sao lại đối đãi Đạo Sứ như thế, các ngươi... các ngươi còn không thả ta.

Lỗ Thiên Hữu hơi cau mày, liếc Lâm Đại Nhi, thở dài chắp tay nói:

- Hầu huynh, thật không phải, ta quả thật xin lỗi huynh.

Gã tiến lên muốn cởi dây, Lâm Đại Nhi đã ngăn cản:

- Thiên Hữu ca, chờ một chút!

Lỗ Thiên Hữu quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy thần sắc Lâm Đại Nhi nghiêm túc, do dự một chút, cuối cùng không cởi dây thừng.

Hầu Mạc Tín bực tức nói:

- Lâm Đại Nhi, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? Ngươi coi ta trở thành kẻ địch sao?

Gã vùng vẫy hai cái, nhưng gã bị dây thừng gân trâu trói chặt, có thể co duỗi, hổn hển nói:

- Lỗ Thiên Hữu, các ngươi cởi dây cho ta, các ngươi làm như vậy, ta nhất định phải nói cho Thiên Công... !

Lỗ Thiên Hữu cười nói:

- Hầu huynh nói thế nào, chúng ta là người một nhà, sao lại coi huynh là địch nhân? Đại Nhi tính tình xúc động, huynh không cần để ở trong lòng. Sáp Huyết Hội ta đã vào Đạo Môn, tự nhiên vâng theo hiệu lệnh Đạo Môn, lúc này Đại Nhi làm sai chuyện, nguyên nhân đều bởi ta, nếu Hầu huynh muốn trách, trách ta là được.

Gã cũng không có ý tứ muốn cởi dây thừng, tiếp tục nói:

- Hầu huynh, sai lầm lớn như thế, một mình Lỗ Thiên Hữu ta gánh chịu, hiện giờ ta cởi trói cho huynh, sau này không biết Hầu huynh có thể giúp đỡ một việc hay không?

Hầu Mạc Tín thấy thái độ Lỗ Thiên Hữu coi như cung kính, cơn tức hơi tiêu tan một chút, hỏi:

- Việc gì?

- Lúc này Đại Nhi tự tiện hành động, phạm vào sai lầm lớn, chắc hẳn Thiên Công rất thức giận... !

Lỗ Thiên Hữu còn chưa nói xong, Hầu Mạc Tín đã cả giận nói:

- Điều này còn cần phải nói sao? Lỗ Thiên Hữu, Lâm Đại Nhi không tuân lệnh Đạo Môn, tự tiện hành động, điều này thì thôi, nhưng nàng vô lễ đối với bản Đạo Sứ, điều này sao được? Ta chính là Đạo Sứ Thiên Công chỉ định, tới trước giúp đỡ các ngươi, các ngươi không cung kính ta thì thôi, lại còn dùng thuốc với ta, trói ta ở nơi này, nếu Thiên Công biết rõ, sao có thể đơn giản tha thứ?

Lông mày Lâm Đại Nhi dựng thẳng lên, trong tay đã nhiều hơn một con dao găm, tiếng tới chỉ Hầu Mạc Tín nói:

- Họ Hầu, từ khi ngươi tới Sáp Huyết Hội ta tới này, trên dưới Sáp Huyết Hội ta có từng bạc đãi ngươi? Ăn uống ngon lành, hầu hạ ngươi giống như gia gia, chuyện lớn nhỏ trong hội, mọi việc người đều nhúng một tay, làm trời làm đất, bà cô đã sớm không vừa mắt ngươi, nếu không phải bởi vì Đạo Môn, bà cô đã sớm một đao làm thịt ngươi.

Hầu Mạc Tín thấy Lâm Đại Nhi như thế, quả thật hơi sợ hãi, vội vàng nói:

- Lâm... Đại Nhi, ngươi... ngươi không nên xằng bậy, nếu ngươi giết ta, ngươi... ngươi cần phải nghĩ tới hậu quả. Bãi đá này chính là ta dẫn các ngươi tới, nếu không phải, các ngươi... các ngươi sớm đã bị quan phủ hốt họn một mẻ, ngươi cũng không nên lấy oán trả ơn!

Lâm Đại Nhi cả giận nói:

- Không có chúng ta, những binh khí kia của các ngươi đã sớm bị quan phủ đoạt lấy, còn nói lấy oán trả ơn, ngươi kêu thêm một tiếng, bà cô một đao cắt cổ ngươi.

Lỗ Thiên Hữu ho khan một tiếng, cơn giận của Lâm Đại Nhi còn sót lại không tiêu, xoay người rời cửa. Lúc này Lỗ Thiên Hữu mới cười nói:

- Hầu huynh, huynh ở cùng một chỗ với chúng ta cũng không phải một năm hai năm, tính tình Đại Nhi huynh phải biết mới đúng, miệng nàng nói như vậy, nhưng huynh có từng thấy nàng động dao găm với huynh đệ nhà mình?

- Nàng căn bản không coi ta là người một nhà.

Hầu Mạc Tín oán hận nói.

Lỗ Thiên Hữu khoát tay nói:

- Hầu huynh, huynh cũng biết, Nhị thúc bị quan phủ bắt, tâm tình Đại Nhi một mực không tốt, có đôi khi khó tránh khỏi hơi nóng một chút.

Hầu Mạc Tín nhớ tới, hỏi:

- Đúng rồi, Nhị đương gia có cứu ra chưa?

- Ta tới tìm Hầu huynh, chính là vì việc này.

Lỗ Thiên Hữu nghiêm nghị nói:

- Hầu huynh, huynh cũng biết, không có Nhị thúc, thì không có Sáp Huyết Hội chúng ta. Sáp Huyết Hội chúng bái nhập Đạo Môn, tận tâm làm việc cho Đạo Môn, nhưng Nhị thúc bị bắt, Sáp Huyết Hội có thể nói là chia rẽ, muốn làm việc cho Đạo Môn, nhưng có lòng mà lực không đủ.

- Ngươi muốn nói cái gì?

Hầu Mạc Tín quả thực không đần, biết trong lòng Lỗ Thiên Hữu có ý.

Lỗ Thiên Hữu đáp:

- Ta từng nghe Đại Nhi nói, nàng từng muốn Hầu huynh giúp đỡ báo cáo Thiên Công, để Thiên Công phái người giúp đỡ chúng ta cứu Nhị thúc ra... !

Hầu Mạc Tín lập tức nói:

- Cũng không phải ta không giúp đỡ, mà là Đạo Môn chưa có chỗ dựa vững chắc ở Tây Sơn Đạo, không thể hành động thiếu suy nghĩ. Lỗ Thiên Hữu, ngươi phải biết, nếu bị quan phủ biết được Đạo Môn chúng ta hoạt động ở Tây Sơn Đạo, chắc chắn sẽ nghiêm khắc truy tìm chúng ta, tuy nói đệ tử Đạo Môn thần thông quảng đại, sẽ không bị quan phủ bắt được, nhưng muốn phát triển thế lực môn nhân tại Tây Sơn Đạo, sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Thiên Công suy nghĩ cho đại cục, lúc này chắc chắn không hành động thiếu suy nghĩ.

- Thiên Công dụng tâm lương khổ, Lỗ mỗ hiểu rõ.

Lỗ Thiên Hữu nghiêm mặt nói:

- Thật ra Lỗ mỗ muốn bái kiến Thiên Công, thứ nhất là báo tội với Thiên Công, thứ hai cũng là muốn thỉnh tháo Thiên Công, xem có biện pháp nhất cử lưỡng thiện, có thể cứu Nhị thúc ra, có thể không để lại dấu vết hay không. Thiên Công thần thông quả đại, đạo pháp khôn cùng, nghĩ tới chắc chắn có biện pháp!

Hầu Mạc Tín nói:

- Ngươi muốn gặp Thiên Công?

Lỗ Thiên Hữu gật đầu.

Hầu Mạc Tín lắc đầu nói:

- Không được!

- Vì sao?

- Thiên Công đang tu luyện vô thượng đạo pháp, Lão Quân đến thế gian, phụ vào thân thể Thiên Công, Thiên Công muốn tu pháp bảo vệ nguyên thần Lão Quân, lúc này sẽ không nhận bất cứ kẻ nào.

Hầu Mạc Tín nói như đinh đóng cột:

- Ngươi muốn gặp Thiên Công, tuyệt đối không được!

Lỗ Thiên Hữu cau mày nói:

- Không thể gặp Thien Công, vậy có thể gặp mặt hộ pháp Đạo Môn hay không?

Hầu Mạc Tín cau mày nói:

- Lỗ Thiên Hữu, ngươi phải biết quy củ, thân phận của ta là Đạo Sứ, phụ trách liên lạc giữa Đạo Môn và Sáp Huyết Hội, làm việc do ta đứng giữa, chẳng lẽ ngươi đã quên?

Lỗ Thiên Hữu nghiêm mặt nói:

- Hầu huynh, Nhị thúc bị bắt, Sáp Huyết Hội là một bãi cát vụn, chẳng lẽ huynh muốn nhìn Sáp Huyết Hội tiếp tục như vậy? Sáo Huyết Hội đi con đường nào, cuối cùng ta cũng phải thương lượng một phen với Đạo Môn.

Hai mắt gã trở nên sắc bén:

- Đạo Môn cũng không thể chỉ cần một đám công nhân khai thác đá chứ?

Hầu Mạc Tín do dự một chút, rốt cuộc nói:

- Tuy Nhị đương gia không ở đây, nhưng còn có ngươi.

Gã thấp giọng nói:

- Lỗ huynh, Nhị đương gia bị bắt, huynh đại khái có thể trở thành thủ lĩnh của Sáp Huyết Hội.

Lỗ Thiên Hữu nhíu mày, trầm tư một lát, rốt cuộc nói:

- Nói như huynh, sau này Lỗ Thiên Hữu ta dẫn đầu Sáp Huyết Hội, làm thủ lĩnh, cũng nên có tư cách gặp mặt người của Đạo Môn một lần. Cũng không thể tới mức Sáp Huyết Hội ta vào sinh ra chết, cuối cùng cũng không biết bán mạng cho ai chứ?

- Nói cũng không thể nói như vậy.

Hầu Mạc Tín lập tức nói:

- Sáp Huyết Hội các ngươi gia nhập Đạo Môn ta, thù của Sáp Huyết Hội chính là thù của Đạo Môn ta, các ngươi làm việc cho Đạo Môn, Đạo Môn lớn mạnh, đương nhiên cũng rất có lợi cho các ngươi.

Lỗ Thiên Hữu cau mày nói:

- Hầu huynh không muốn giúp đỡ việc này?

- Không phải ta không giúp đỡ, ta đã nói rồi, Thiên Công tu đạo, không thể gặp ngươi.

- Vậy hộ pháp?

- Điều này... !

Hầu Mạc Tín do dự một chút, nói:

- Ta không thể làm chủ, sau này ta đi bẩm báo, có gặp ngươi hay không, vậy thì xem ý tứ bên trên.

Lỗ Thiên Hữu mỉm cười, gật đầu nói:

- Được rồi, đã sẽ chờ tin tốt của Hầu huynh.

Gã cũng không nhiều lớn, đứng dậy muốn rời đi, Hầu Mạc Tín vội nói:

- Nhanh nới dây cho ta, nhanh cởi dây.

Lỗ Thiên Hữu quay đầu lại nói:

- Đại Nhi trói huynh, ta đi tìm nàng, để nàng tới cởi trói cho huynh.

Hầu Mạc Tín vừa tức vừa vội, Lỗ Thiên Hữu đã rời khỏi cửa.

- Con bà nó.

Hầu Mạc Tín mắng một câu, thấp giọng nói:

- Dám đối với ta như vậy, các ngươi nhất định sẽ hối hận.

Chợt nghe tiếng cửa bị đẩy ra nhẹ nhàng, Hầu Mạc Tín còn tưởng rằng Lâm Đại Nhi tới cởi dây, ngẩng đầu nhìn, liền thấy một người rón rén đi tới, thấp giọng hỏi Hầu Mạc Tín:

- Đạo Sứ, sao ngài lại bị trói rồi?

Ngươi nọ mang theo giỏ tiến đến, tặc mi thử nhãn, râu dài hình chữ bát, Hầu Mạc Tín nhìn thấy người nọ, lộ ra vẻ vui mừng:

- Tần Vũ, là ngươi?

Tên tặc mi thử nhãn này đúng là thân tín Tần vũ của Hầu Mạc Tín tại Sáp Huyết Hội.

Hầu Mạc Tín thân là Đạo Sứ, quả thật có địa vị ở Sáp Huyết Hội, Tần Vũ này là người thân tín bị phái tới bên cạnh Hầu Mạc Tín sớm nhất, nói là chiếu cố, trên thực tế là cặp mắt Sáp Huyết Hội đặt bên người Hầu Mạc Tín, phụ trách giám thị Hầu Mạc Tín.

Chỉ là Tần Vũ này đi theo bên người Hầu Mạc Tín, nghe Hầu Mạc Tín thường xuyên nói sự thần kỳ của Đạo Môn, còn nghe đệ tử thật sự tiến vào Đạo Môn một khi lập nhiều công lớn, liền có thể được Thiên Công truyền thụ phương pháp trường sinh, cho nên gã ngày càng thân cận Hầu Mạc Tín, chức trách đến giám thị Hầu Mạc Tín đã sớm không để trong lòng, lại thành tâm phúc của Hầu Mạc Tín.

Chỉ là loại quan hệ này, hai người che giấu vô cùng tốt, cũng không có người phát hiện.

Tần Vũ buông rổ, quay đầu đóng cửa lại, lúc này mới đi tới, cười tủm tỉm nói:

- Đạo Sứ, nghe bọn họ nói ngài bị giam ở đây, ta lấy cho ngài một ít thức ăn.

Hầu Mạc Tín thở dài:

- Tần vũ, ngươi trung thành với Đạo Môn nhất, Đạo Môn tuyệt đối không bạc đãi ngươi.

Tần Vũ thấp giọng nói:

- Đạo Sứ, Lâm Đại Nhi trói ngài lại, thật sự quá đáng, trong mắt của nàng còn có Đạo Môn hay không.

- Ai nói không phải.

Hầu Mạc Tín oán hận nói:

- Đàn bà thối, một ngày nào đó ông sẽ cho nàng ta đẹp mắt.

Tần Vũ liếc cửa chính, thấp giọng nói:

- Đạo Sứ, ngài cam tâm bị bọn họ trói như vậy sao? Lâm Đại Nhi vài lần khó xử với ngài, cũng không nghe Đạo Môn hiệu lệnh, ta chỉ lo lắng nàng muốn dùng ngài làm con tin, một khi Đạo Môn tức giận, dùng ngài uy hiếp Đạo Môn.

Hầu Mạc Tín chấn động nói:

- Nàng... nàng thật sự nghĩ như vậy?

Tần Vũ cười lạnh nói:

- Đạo Sứ, ngài không phải không biết, mặc dù Lâm Đại Nhi là nữ nhân, nhưng tâm địa độc ác, tối độc phụ nhân tâm, chính là loại nữ nhân như nàng.

Sắc mặt Hầu Mạc Tín trầm xuống, nói:

- Ngươi cởi dây cho ta trước.

Tần Vũ ghé sát vào thấp giọng nói:

- Cởi dây cho Đạo Sứ, đó là chuyện dễ dàng, nhưng sau khi cởi dây thì sao? Đạo Sứ, nếu nàng biết rõ ngài được cởi dây, trừng phạt ta không sao cả, chỉ sợ nàng vẫn sẽ trói ngài lại.

- Vậy ngươi nói làm sao bây giờ?

- Đạo Sứ, nơi này không nên ở lâu.

Tần Vũ cắn răng nói:

- Nàng đã dám trói ngài, thì chưa hẳn không dám được một tấc lại muốn tiến một thước.

- Được một tấc lại muốn tiến một thước, đàn bá thối này hạ độc ông.

Hầu Mạc Tín nghiến răng nghiến lợi nói.

- Hả?

Tần Vũ ra vẻ sợ hãi, thấp giọng hỏi:

- Nàng... nàng còn dám hạ độc Đạo Sứ sao?

- Ai nói không phải.

Hầu Mạc Tín lạnh mặt nói:

- Ông tuyệt đối không buông tha nàng.

Tần Vũ nghĩ nghĩ, nói:

- Đạo Sứ, xem ra chuyện đã rất nghiêm trọng, nàng hạ độc ngài, đây chính là thực sự muốn đối nghịch với Đạo Môn.

Gã thấp giọng nói:

- Đạo Sứ, nếu không... hiện giờ chúng ta rời đi, đi báo cáo Đạo Môn, để Đạo Môn phái người trừng phạt nặng nữ nhân này.

Hầu Mạc Tín nói:

- Ta cũng nghĩ như vậy. Nhưng là... Bọn họ thủ rất nghiêm, chúng ta sao có thể thoát thân?

Tần Vũ cười nói:

- Đạo Sứ yên tâm, ta đã tìm được một con đường, có thể rời đi.

Gã chỉ ra ngoài cửa, thấp giọng nói:

- Tên bên ngoài, để ta giải quyết là được.

Hầu Mạc Tín mừng rỡ nói:

- Tần Vũ, vậy tối nay chúng ta liền rời đi.

Tần Vũ lại đột nhiên do dự.

Hầu Mạc Tín đã nói:

- Ngươi cứu bản Đạo Sứ, bản Đạo Sứ sao có thể bạc đãi ngươi? Ngươi đi theo ta, ta liền tiến cử ngươi là đệ tử đích hệ của Đạo Môn, khẩn cầu Thiên Công thu ngươi làm đệ tử. Chỉ cần Thiên Công nhận lấy ngươi, nhất định sẽ truyền thụ vô thượng đạo pháp cho người.

Gã lại nói:

- Lâm Đại Nhi và Lỗ Thiên Hữu đại nghịch bất đạo, sau khi Thiên Công trừng phạt họ, ta sẽ tấu nói với Thiên Công, để ngươi trở thành thủ lĩnh Sáp Huyết Hội, làm việc cho Đạo Môn ta.

Tần Vũ quỳ rạp xuống đất, cảm động đến rơi nước mắt:

- Tần Vũ đa tạ ân đề bạt của Đạo Sứ, ân đức Đạo Sứ như thế, Tầm Vũ muôn lần chết cũng không thể báo đáp.

Gã đang muốn đi cởi dây thừng, Hầu Mạc Tín đột nhiên nghĩ tới cái gì, vội nói:

- Chậm đã!

Tần Vũ khẽ giật mình, vội hỏi:

- Đạo Sứ, làm sao vậy?

- Giải dược.

Hầu Mạc Tín uể oải nói:

- Đàn bà thối này hạ độc ông, không có giải dược là không được.

Tần Vũ cau mày nói:

- Đạo Sứ có biết bị hạ độc dược gì?

- Ta cũng không biết.

Hầu Mạc Tín nói:

- Là viên thuốc màu tím, còn có mùi thiu.

Tần Vũ cau mày nói:

- Đó là Tử Lăng Cao, mỗi ngày ít nhất dùng một viên thuốc giải, liên tục hai mươi ngày mới có thể hoàn toàn giải độc.

- Đúng đúng đúng.

Hầu Mạc Tín liên tục gật đầu nói:

- Mỗi ngày ta đều phải dùng một viên thuốc giải.

Gã lại hỏi:

- Ngươi có thuốc giải không?

Tần Vũ lắc đầu, trầm ngâm một lát, thấp giọng hỏi:

- Đạo Sứ, ngài nói... Thiên Công thật sự sẽ truyền thụ vô thượng đạo pháp cho ta sao? Còn có thể giao Sáp Huyết Hội cho ta quản lý?

Hầu Mạc Tín nghiêm nghị nói:

- Tần Vũ, chẳng lẽ ngươi còn chưa tin ta? Ta là đệ tử thân truyền của Thiên Công, đã bắt đầu học đạo pháp, nếu lần này ngươi cứu ta, chính là lập được công lớn, cũng chứng minh ngươi quả thực trung thành với Đạo Môn. Thiên Công thích nhất nhân tài như ngươi, sao có thể không thu làm đệ tử?

Tần Vũ cắn răng một cái, nói:

- Đạo Sứ, ngài liền nhịn một chút, chờ ta tìm cơ hội lấy được thuốc giải, chúng ta sẽ rời đi.

Hầu Mạc Tín vui vẻ nói:

- Được, phải nhanh.