Thất Giới Truyền Thuyết Hậu Truyện

Chương 1033: Chương 964


Một chiêu không thành công, Thái Huyền Hỏa Quy vừa tức vừa nóng, lập tức triển khai một đợt công kích mới. Lúc này, Ngũ Sắc Thần Vương mới mở miệng:

- Từ từ đã, chúng ta sao không nói chuyện trước cho rõ.

Thái Huyền Hỏa Quy thu lại thế công, hừ giọng nói:

- Ta và ngươi có gì hay ho mà bàn?

Ngũ Sắc Thần Vương cười tà dị đáp:

- Giữa chúng ta có rất nhiều chuyện đều có thể bàn luận được, tỉ như lời nguyền trên mình các ngươi, ta biết biện pháp hóa giải.

Thái Huyền Hỏa Quy nghi hoặc nói:

- Thật không?

Ngũ Sắc Thần Vương cười đáp:

- Ta là truyền nhân của Xi Vưu ma đao, thần thông của Xi Vưu thế nào, lẽ nào ngươi còn chưa tin tưởng được?

Xà Thần nói:

- Không nên nghe hắn nói nhảm, hắn chính là muốn lợi dụng ngươi.

Thái Huyền Hỏa Quy hừ giọng đáp:

- Ta không có ngốc, cần ngươi nhắc nhở sao, nhiều chuyện.

Nhìn Ngũ Sắc Thần Vương, Thái Huyền Hỏa Quy quát lên:

- Nói đi, phải như thế nào mới có thể phân chia chúng ta?

Ngũ Sắc Thần Vương cười đáp:

- Cởi chuông thì cần người buộc chuông, các ngươi do dung hợp sức mạnh thủy hỏa thành một thể, muốn phân chia ra thì tự nhiên cũng phải nhờ đến sức mạnh thủy hỏa.

Thái Huyền Hỏa Quy hỏi lại:

- Làm như thế nào đây?

Ngũ Sắc Thần Vương trầm ngâm đáp:

- Ta hiện nay không quá quen thuộc với nhân gian, nếu như ngươi tình nguyện, chúng ta đừng ngại hợp tác. Ta phụ trách hóa giải lời nguyền trên người của ngươi, ngươi hỗ trợ ta tiêu diệt cường địch.

Thái Huyền Hỏa Quy cười lạnh nói:

- Nói cả nửa ngày, té ra quả thật muốn lợi dụng ta, ngươi cho ta là thứ ngu ngốc sao?

Ngũ Sắc Thần Vương trầm giọng nói:

- Hợp tác thì hai bên đều có lợi, hoàn toàn không phải là lợi dụng đơn thuần. HIện nay thực lực chúng ta tương đương nhau, nếu như đối địch thì chỉ giằng co mãi không thắng, nếu như là hợp tác chắc chắn không hại chỉ lợi, ngươi sao không suy nghĩ cho cẩn thận.

Xà Thần đáp:

- Không nên tin tưởng hắn, người đời sau của Xi Vưu hoàn toàn không phải loại tốt, sớm muộn ngươi cũng sẽ trở thành quỷ chết thế cho hắn.

Thái Huyền Hỏa Quy quát lên:

- Câm miệng, quyết định như thế nào ta tự có chủ trương, không cần ngươi phải chỉ huy.

Xà Thần cả giận nói:

- Không nghe lời ta, ngươi chắc chắn phải hối hận.

Thái Huyền Hỏa Quy tức giận, gằn giọng nói:

- Ta cao hứng, ta muốn hợp tác với hắn, ngươi không thấy thuận mắt thì có thể ngậm miệng thúi của ngươi lại.

Ngũ Sắc Thần Vương cười lên tiếng:

- Người thức thời mới là tuấn kiệt, tin chắc hợp tác giữa chúng ta sẽ rất hoàn mỹ tốt đẹp, nhân gian sẽ nhanh chóng bị chúng ta khống chế.

Thái Huyền Hỏa Quy hừ khẽ đáp:

- Nếu như là hợp tác, thế thì phải thẳng thắn, nói đi, ngươi là ai?

Ngũ Sắc Thần Vương cười tà dị trả lời:

- Ta đến từ Ngũ Sắc Thiên Vực, tên của ta là Ngũ Sắc Thần Vương.

Thái Huyền Hỏa Quy có phần kinh ngạc, Xà Thần lại cười lạnh đáp:

- Loại bậy bạ ở dị giới, mưu toan xưng bá nhân gian, quả thật là si tâm vọng tưởng.

Ngũ Sắc Thần Vương không vui nói:

- Ngươi sai rồi, ta vốn dĩ đến từ nhân gian, do cơ duyên xào hợp mới tiến vào Ngũ Sắc Thiên Vực, hiện nay quay về cố hương, tìm lại những thứ thuộc về ta.

Xà Thần hừ giọng đáp:

- Phải vậy không? Chỉ sợ ngươi lần này quay về, chính là không cam tâm tình nguyện rồi!

Ngũ Sắc Thần Vương vẻ mặt khẽ biến, cười ha hả nói:

- Mọi thứ quá khứ nói nhiều cũng vô ích, chúng ta hợp tác phải suy tính đến chuyện tương lai.

Thái Huyền Hỏa Quy nói:

- Về chuyện tương lai, ngươi suy tính như thế nào?

Ngũ Sắc Thần Vương đáp:

- Trước tiên, ta cần phải hiểu qua tình hình của nhân gian, sau đó mới có thể xây dựng được kế hoạch tương ứng.

Thái Huyền Hỏa Quy chần chừ một lúc, sau đó bàn luận với Ngũ Sắc Thần Vương tình hình đại khái mà hắn biết được.

Tuy Thái Huyền Hỏa Quy biết về trung thổ rất ít, những tin tức mà y có thể cung cấp vẫn trợ giúp rất to lớn cho Ngũ Sắc Thần Vương. Xà Thần vẫn không hề nói gì, bà ta biết rất nhiều chuyện nhưng lại không muốn nói cho Ngũ Sắc Thần Vương.

Suy xét một lúc, Ngũ Sắc Thần Vương nói:

- Nếu như nhân gian lấy Dịch viên và Trừ Ma liên minh làm chủ soái, thế thì chúng ta phải đặt trọng tâm lên bọn họ, trước tiên làm rõ tình hình của bọn họ, sau đó mới tiêu diệt bọn họ.

Thái Huyền Hỏa Quy lên tiếng:

- Gọn gàng dứt khoát, phù hợp với suy nghĩ của ta. Đi thôi!

Ngũ Sắc Thần Vương trầm ngâm rồi nói:

- Không vội, hiện nay chúng ta đều bị thương tích, đợi sau khi thương thế lành lặn rồi mới đi cũng chưa có muộn.

Thái Huyền Hỏa Quy trả lời:

- Trị thương cũng không làm trễ nãi hành trình gì.

Ngũ Sắc Thần Vương nói:

- Thương thế của ta rất đặc biệt, cần phụ nữ thể nguyên âm để làm lô đỉnh, vì thế chỉ có thời gian không thì chưa đủ.

Thái Huyền Hỏa Quy hừ giọng đáp:

- Phiền phức quá vậy, khi nào mới đi được?

Xà Thần hừ lạnh nói:

- Dùng âm bổ dương, hại người lợi mình.

Ngũ Sắc Thần Vương không hề để ý đến, cười đáp:

- Không vội, chỉ cần tìm được lô đỉnh thích hợp, sẽ nhanh chóng có thể lành lặn. Quanh đây phụ nữ khá nhiều, tuy chỉ là người bình thường nhưng cũng có giúp ích nhất định cho việc ta trị thương. Nếu như có thể tìm được phụ nữ tu vi tinh thâm, thì có thể thu ngắn được thời gian trị thương của ta.

Thái Huyền Hỏa Quy vội vàng nói:

- Như vậy còn chờ gì nữa, đi thôi.

Ngũ Sắc Thần Vương mỉm cười gật đầu, đang muốn chuyển mình, Xà Thần đột nhiên lên tiếng:

- Ngũ Sắc Thần Vương, trên đường đi qua ngươi đã tàn hại không biết bao nhiêu thiếu nữ rồi phải không?

Ngũ Sắc Thần Vương trầm ngâm đáp lại:

- Ngươi hỏi điều này có ý gì đây?

Xà Thần lạnh lùng trả lời:

- Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi, muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm. Cao thủ nhân gian đang theo dõi ngươi, muốn đi chỉ sợ đã quá trễ rồi.

Lời này vừa nói ra, Thái Huyền Hỏa Quy và Ngũ Sắc Thần Vương đều đề cao cảnh giác, lập tức cảm ứng được vài luồng khí tức đang bay đến gần. Bật cười lạnh, Thái Huyền Hỏa Quy không để ý đến, hừ giọng nói:

- Vừa hay tâm tình của ta không vui, mượn bọn chúng để trút giận.

Xà Thần không nói, Ngũ Sắc Thần Vương thì vẻ mặt quái dị, chờ đợi những người đến.

Rất nhanh, trên không trung của khe núi hẹp ánh sáng hội tụ, xuất hiện mười bóng người, chính là Dương Thiên, Lục Doanh, Hàn Ngọc Dương, Tả Quân Vũ, Trần Ngọc Loan, Phật Thánh Đạo Tiên, Liệt Phong, Ngô Viện Viện, Quý Hoa Kiệt, Chiếu Thế Cô Đăng. Bốn người trước vẫn luôn tìm kiếm tung tích của Thái Huyền Hỏa Quy, theo sự chỉ dẫn của Mộc Tiêu, đã đến gần đây. Sáu người sau chính là biết được những hoạt động ở dải đất này của Ngũ Sắc Thần Vương, để ngăn trở lão ta làm việc ác mới vội vàng chạy đến đây, hai bên vừa hay gặp nhau, liền cùng nhau đi đến nơi này. Vừa gặp mặt, hai bên đều cảm thấy kinh ngạc. Thái Huyền Hỏa Quy và Ngũ Sắc Thần Vương không ngờ được đối phương đến mười người, mà Chính đạo nhân gian cũng không ngờ được Thái Huyền Hỏa Quy và Ngũ Sắc Thần Vương lại ở cùng với nhau.

Ngũ Sắc Thần Vương mắt đầy vẻ tà mị, ánh mắt không ngừng liếc Lục Doanh, Trần Ngọc Loan, Liệt Phong, Ngô Viện Viện, trong lòng vừa kinh hãi vừa mừng. Kinh hãi bởi vì bốn cô này tu vi cao thâm, vui mừng vì nếu có thể bắt giữ được bọn họ, liền có thể hỗ trợ cho bản thân y trị thương khôi phục thực lực. Thái Huyền Hỏa Quy vẻ mặt tức giận, mười người thì đại đa số y đã từng gặp vài lần, giữa hai bên có thù oán rất sâu đậm. Chính đạo cao thủ ngầm thảo luận, sau khi thương nghị đơn giản rồi, Trần Ngọc Loan mở miệng nói:

- Ngũ Sắc Thần Vương, ngươi đã cùng đường rồi, ta khuyên ngươi nên bó tay chịu trói.

Bật cười tà mị, Ngũ Sắc Thần Vương cười lớn đáp:

- Khéo quá, ta vừa mới bàn luận qua với Thái Huyền Hỏa Quy, hai bên hợp tác với nhau, cùng xưng bá thiên hạ. Các ngươi lúc này chạy đến đây, đã quá trễ rồi.

Lục Doanh nói:

- Giữa các ngươi bằng mặt mà không bằng lòng, chắc chắn sẽ không lâu dài.

Thái Huyền Hỏa Quy hừ giọng đáp:

- Ít ra chúng ta có cùng mục tiêu với nhau, đó chính là tiêu diệt các ngươi.

Liệt Phong nói:

- Thế sự khó lường, có lẽ ngươi còn chưa biết được, Kim Sí Huyết Ảnh đã chết trong tay chúng ta rồi.

Thái Huyền Hỏa Quy nghe vậy chấn động, rống lên:

- Hay, rất hay, hôm nay ta phải thử qua, xem thử các ngươi có bao nhiêu năng lực.

Cất bước tiến lên, Thái Huyền Hỏa Quy khí thế hơn người, sát khí trong lòng hóa thành sức mạnh không có hình dạng, lập tức tác dụng lên người của mọi người.

Đối mặt với tình hình như vậy, cao thủ liên minh đã sớm có đề phòng, mười người tạo thành hai tổ, Liệt Phong và Ngô Viện Viện ngăn lấy Ngũ Sắc Thần Vương. Còn tám người khác thành một tổ, hình thành một trận pháp bát quái, tập trung sức mạnh tám người để giằng co với Thái Huyền Hỏa Quy. Giao chiến liền bắt đầu như vậy. Trần Ngọc Loan, Lục Doanh, Hàn Ngọc Dương mấy người đã vài lần giao chiến với Thái Huyền Hỏa Quy, thu lượm được rất nhiều kinh nghiệm phong phú, căn bản không thẳng thắn giao tranh với địch nhân, toàn dùng phương thức du đấu, vững vàng khóa chặt lấy Thái Huyền Hỏa Quy.

Liệt Phong và Ngô Viện Viện nghênh chiến với Ngũ Sắc Thần Vương, hai bên giao chiến có phần kỳ lạ. Trong lòng Ngũ Sắc Thần Vương, vốn muốn giao đấu với bốn nàng, thừa cơ bắt giữ bọn họ, hiện nay tâm nguyện được như ý, Ngũ Sắc Thần Vương tự nhiên rất cao hứng. Đáng tiếc y lại quá xem thường hai nàng rồi. Trong hai nàng, Liệt Phong chọn cách chủ công, Ngô Viện Viện từ bên cạnh hỗ trợ, thừa lúc thương thế của Ngũ Sắc Thần Vương còn chưa lành để triển khai phương thức đấu thẳng cương mãnh. Ban đầu, Ngũ Sắc Thần Vương còn chưa để ý lắm, nhưng khi y đấu thẳng với Liệt Phong một chiêu rồi, Ngũ Sắc Thần Vương lập tức bị hất bay đi, điều này khiến y vô cùng kinh hãi, trong lòng nảy sinh cảm giác bất ổn. Liệt Phong cũng rất kinh ngạc, bản thân gần như đánh ra một chiêu với toàn lực, tuy đánh lui được địch nhân nhưng hiệu quả lại không được tốt như dự liệu. Do đó có thể thấy được, thực lực của Ngũ Sắc Thần Vương không phải bình thường, muốn bắt lấy y cũng phải dùng đến đầu óc.

Liệt Phong ngầm thương lượng với Ngô Viện Viện, dự tính dùng kế minh tu sạn đạo ám độ trần thương, để Liệt Phong làm chủ công, Ngô Viện Viện đánh lén, đánh cho địch nhân không kịp trở tay. Vì thế Liệt Phong thi triển Thái Ất Bất Diệt pháp quyết, khí thế bá tuyệt thiên hạ của nó khiến cho Ngũ Sắc Thần Vương chú ý đến, phần lớn sức lực đều tập trung vào Liệt Phong. Ngô Viện Viện cố ý ẩn giấu thực lực, Lục Hồng kiếm trong tay đảo chuyển, làn kiếm xem có vẻ hoa lệ, thực tế không đủ sức uy hiếp.

Chăm chú nhìn Liệt Phong, Ngũ Sắc Thần Vương trong lòng có cảm giác kỳ quái, cất tiếng hỏi:

- Pháp quyết của ngươi là gì vậy?

Liệt Phong cười lạnh đáp lại:

- Ngươi có Ma Hoàng quyết, ta có Bá Hoàng quyết. Hôm nay hãy để chúng ta phân cao thấp, xem thử Ma Hoàng quyết lợi hại, hay Bá Hoàng quyết bá đạo.

Hai tay giang ra, khí thế tăng vọt, ánh sáng màu vàng kim tầng tầng thu nhỏ lại, hệt như sóng nước cuốn đến, lại như Thái Sơn đè xuống đầu, tạo thành áp lực rất to lớn cho Ngũ Sắc Thần Vương.

Hai mắt khép hờ, Ngũ Sắc Thần Vương cười giận nói:

- Bá Hoàng quyết, quả thật là gặp quỷ rồi. Ta sớm nay mới gặp truyền nhân của Tà Hoàng quyết, buổi chiều lại gặp người đời sau của Bá Hoàng quyết, ta thật không tin điều này có thật.

Tung mình bay lên, Ngũ Sắc Thần Vương thúc động Ma Hoàng quyết, toàn thân khí đen hội tụ, có được sức mạnh quỷ bí đầy ma tính phân bố điên cuồng, hóa thành những trận gió lạnh như âm hồn, đối kháng lại với Thái Ất Bất Diệt pháp quyết của Liệt Phong.

Ngô Viện Viện chăm chú quan sát tình hình của hai người, trong lòng có phần lo lắng, dù sao nàng còn thiếu hụt kinh nghiệm, khó tránh khỏi cảm thấy bất an. May mà Ngô Viện Viện đã tu luyện qua ở liên minh rồi, được Chiếu Thế Cô Đăng cùng với Hải Mộng Dao chỉ điểm, vận dụng sức mạnh đã thành thạo rất nhiều rồi, tổng thể thực lực đã tăng cao rất nhiều. Hiện nay, Liệt Phong để hấp dẫn sự chú ý của Ngũ Sắc Thần Vương nên đang liều mạng toàn lực thúc động pháp quyết, dùng điều này để kiềm chế địch nhân, tạo nên cơ hội cho Ngô Viện Viện.

Ngô Viện Viện cẩn thận quan sát tình hình Thần Vương, đợi khi Thần Vương và Liệt Phong đấu đá đến thời khắc quan trọng, đột nhiên phát động công kích. Ngô Viện Viện bay vút lên không trung xoay tròn, hệt như mũi tên ập đến, thực lực ẩn giấu lập tức bộc phát hóa thành một mũi tên ánh sáng trắng xóa, mang theo khí cực cường cực thánh, lập tức xuyên thấu qua thân thể của Ngũ Sắc Thần Vương. Thời khắc đó, Ngũ Sắc Thần Vương có phát hiện, bất đắc dĩ thoát thân không được, đợi đến khi y rống to giận dữ, Ngô Viện Viện đã hoàn thành thế công, đánh trọng thương địch nhân. Cũng đúng lúc này, Liệt Phong cũng thừa cơ phát động tấn công, đánh ra một chiêu đáng sợ.

Ở trong tình cảnh nguy hiểm, Ngũ Sắc Thần Vương vừa tức vừa gấp, y không thể nào tưởng tượng được, bản thân sáng sớm mới thất bại trong tay Thiên Lân, đến buổi chiều lại bại trong tay Liệt Phong và Ngô Viện Viện. Tuy lần giao chiến này có phần khinh địch, nhưng cho dù là như vậy, Liệt Phong và Ngô Viện Viên tu vi cũng đủ khiến cho y phải kinh tâm động phách. Trước mắt thấy rõ một chiêu hủy diệt sắp sửa ập đến, Ngũ Sắc Thần Vương không do dự, lại thi triển Ngũ Thải Hoàn lần nữa, nhờ vào sức mạnh của pháp khí thời không mà chọn lựa bỏ chạy. Nhưng lần này Ngũ Sắc Thần Vương có phần xui xẻo, bởi vì thời gian quá khẩn cấp, tuy Ngũ Thải Hoàn khai phá được một cánh cửa thế giới cho y, để y tiến vào trong đó. Nhưng thế công của Liệt Phong đến quá nhanh chóng, khiến cho thuật không gian chuyển dời của Ngũ Thải Hoàn còn chưa hoàn thành, nó đã bị Thái Ất Bất Diệt của Liệt Phong phá hủy. Ngũ Sắc Thần Vương may mắn thoát thân được, nhưng Ngũ Thải Hoàn của y lại vì thế mà bị hủy diệt, khiến y mất đi năng lực có thể đi xuyên qua các thế giới tùy ý. Đương nhiên, với tu vi của Ngũ Sắc Thần Vương, chuyển dời không gian bình thường thì không thành vấn đề, nhưng nếu muốn nhảy vọt qua khoảng không, tùy ý đi lại thì không còn khả năng. Liệt Phong và Ngô Viện Viện bàn luận vài câu, sau đó đưa mắt nhìn sang Thái Huyền Hỏa Quy, quan sát tình hình giao chiến.

Do Thái Huyền Hỏa Quy có được thân thể kim cương bất hoại, về mặt phòng ngự thì kiên cố vô cùng, lại thêm sau khi dung hợp với Xà Thần thì tu vi tăng mạnh, cho dù là tám đại cao thủ Trần Ngọc Loan liên hợp tiến công cũng chưa chắc chiếm được chút tiện nghi nào cả. Đương nhiên, Thiên Hậu linh của Trần Ngọc Loan, Định Thiên Thần Châm của Lục Doanh, Thất Thải Lưu Ly kiếm của Hàn Ngọc Dương, đèn gió thần bí của Chiếu Thế Cô Đăng đều là thần khí hiếm có, mỗi cái đều có năng lực đặc thù, điều này tạo nên uy hiếp rất lớn với Thái Huyền Hỏa Quy. Lại thêm tám người bố trận công kích, vận dụng sự huyền diệu của Bát Quái trận, hóa giải một phần công kích của Thái Huyền Hỏa Quy rất hiệu quả, khiến cho tình hình giao chiến giữa hai bên vẫn luôn giữ được thế ngang tay.

Khi Ngũ Sắc Thiên Vực rời đi rồi, Thái Huyền Hỏa Quy có phát hiện được, miệng phát ra tiếng rống phẫn nộ. Xà Thần hừ lạnh một tiếng, châm chọc:

- Tự tư tự lợi, đây là người muốn hợp tác với ngươi đây. Trước kia, Kim Sí Huyết Ảnh một lòng muốn lợi dụng ngươi, bây giờ Ngũ Sắc Thần Vương trong lòng cũng có mục đích tương đồng, đáng tiếc ngươi lại ngu xuẩn vô cùng, không nghe những lời tốt báo trước.

Thái Huyền Hỏa Quy tức giận nói:

- Câm miệng, ta còn chưa cần ngươi giáo huấn bản thân.

Thấy tám đại cao thủ áp chế không được Thái Huyền Hỏa Quy, Liệt Phong và Ngô Viện Viện nhanh chóng gia nhập vào chiến cuộc, khiến cho tình hình có biến hóa rất to lớn. Phát hiện được sự mạnh mẽ của Liệt Phong, Thái Huyền Hỏa Quy tập trung sức chú ý lên Liệt Phong. Điều này tạo cho những người khác cơ hội để lợi dụng. Mọi người chuyển đổi phương thức, chín người phân thành ba tổ, đồng thời triển khai một chiêu cực mạnh. Trước tiên, Trần Ngọc Loan, Lục Doanh, Hàn Ngọc Dương ba người đồng thời thúc động thần binh lợi khí, chọn lựa chỗ yếu ớt nhất trên người Thái Huyền Hỏa Quy để phát động công kích. Tiếp đến, Dương Thiên, Tả Quân Vũ, Phật Thánh Đạo Tiên thành một tổ, công kích của ba người chỉ nhằm phân tán sức chú ý của Thái Huyền Hỏa Quy, tạo nên cơ hội tốt hơn cho tiến công của những người khác. Còn lại Ngô Viện Viện, Quý Hoa Kiệt, Chiếu Thế Cô Đăng ba người, Quý Hoa Kiệt toàn lực tiến công không giữ lại chút sức lực nào. Ngô Viện Viện và Chiếu Thế Cô Đăng đồng thời kiêm cả công lẫn thủ.

Thái Huyền Hỏa Quy tuy toàn lực đối phó với Liệt Phong, nhưng Xà Thần dù sao cũng cùng một thân thể với Thái Huyền Hỏa Quy, bản thân khi ở trong tình thế bất lợi, bị ép buộc phải chọn lựa phòng ngự. Như vậy, chín đại ao thủ cơ hồ chính là đối địch với Xà Thần, hai bên đều có đặc điểm của riêng mình, sức mạnh tích lũy lập tức kích hóa, hình thành một vụ nổ có tính hủy diệt, thoáng cái đã hất bắn tất cả mọi người.

Gầm giận một tiếng, Thái Huyền Hỏa Quy bị thương không nhẹ, tuy Xà Thần đã hóa giải phần lớn thế công, nhưng vẫn có một phần sức mạnh đánh trúng vào thân thể bọn họ. Tung mình bay lên, Thái Huyền Hỏa Quy xông thẳng lên trời cao, sau khi né tránh được phạm vi của vụ nổ, ánh mắt như lửa chăm chú nhìn xuống tình hình bên dưới chân. Trong vụ nổ, mười đại cao thủ của Chính đạo cũng chịu liên lụy với mức độ khác nhau, trong đó một số người bị thương, tổng thể tình hình coi như ổn định, lần này tính là có phần chiếm được chút ưu thế.

Tung mình bay lên, Liệt Phong, Ngô Viện Viện, Trần Ngọc Loan, Lục Doanh, Chiếu Thế Cô Đăng, Hàn Ngọc Dương trước sau tụ lại, vây chặt Thái Huyền Hỏa Quy vào giữa, tư thế trừ hại cho dân.

Thái Huyền Hỏa Quy rất tức giận, Xà Thần lại không muốn liều mạng với cao thủ liên minh, khuyên bảo:

- Trận chiến này giằng co không rõ, định sẵn không có kết cục, hay là bỏ đi trước.

Thái Huyền Hỏa Quy hừ giọng nói:

- Ngươi lại sợ phiền phức như vậy?

Xà Thần đáp:

- Ta không phải sợ chuyện, ta chỉ là lo lắng cho ngươi. Nếu như chúng ta đánh đến lưỡng bại câu thương, lúc đó đối phương lại phái thêm một nhóm cao thủ đến, ngươi ứng phó như thế nào? Ngươi còn không phải đành bỏ đi sao? So với như vậy, sao không đi sớm một chút?

Thái Huyền Hỏa Quy không phục trả lời:

- Ngươi làm sao biết được có cao thủ viện trợ cho bọn họ?

Xà Thần than thở:

- Chuyện này thì đứa ngốc cũng có thể nghĩ ra được, ngươi đến chết cũng không chịu nhận. Thử nghĩ xem bọn họ nếu không có chuẩn bị, sao dám chạy đến đây chịu chết?

Thái Huyền Hỏa Quy tức giận, nhưng lại không tìm được lời nào phản bác, trong lòng đầy bất cam trừng trừng địch nhân chung quanh, cười giận nói:

- Chớ có đắc ý, đổi sang ngày khác ta muốn các ngươi chết không có chỗ để chôn.

Lời còn vang bên tai, Thái Huyền Hỏa Quy lóe lên đi liền, y chấp nhận lời đề nghị của Xà Thần.

Mọi người trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Lần này ép buộc Thái Huyền Hỏa Quy bỏ chạy, so với chiến tích dĩ vãng đã lớn hơn rất nhiều rồi, đáng để mọi người cao hứng. Nhẹ nhàng hạ xuống, Trần Ngọc Loan cất tiếng hỏi thăm thương tích của mọi người, trong đó, Dương Thiên, Tả Quân Vũ, Quý Hoa Kiệt đều bị thương không nhẹ, còn những người khác thương thế khác nhau, nhưng đều trong phạm vi thương thế nhẹ nhàng, không quan trọng lắm. Mọi người cùng nhất trí quyết định, để Tả Quân Vũ và Quý Hoa Kiệt quay về liên minh truyền tin tức, những người còn lại tiếp tục truy đuổi theo tung tích Ngũ Sắc Thần Vương, tùy lúc giữ liên hệ với liên minh.

Hoàng hôn, bóng chiều lặn xuống chân trời phía Tây, ánh nắng chiều như mây đỏ trôi thành dòng. Trên cao nguyên, Lục Vân, Ngọc Vô Song, Diệp Tâm Nghi đang thưởng thức vẻ đẹp của biển phía Tây. Trong vài ngày, Lục Vân dẫn hai cô vợ yêu vân du sông núi, tiêu sái tùy ý, trải qua những ngày tươi đẹp như thần tiên, không hề hỏi han đến chuyện nhân gian.

Đứng ở bên cạnh Lục Vân, Ngọc Vô Song nhìn biển Tây xanh tươi như ngọc, khẽ lẩm bẩm:

- Nơi này xinh đẹp thuần khiết mà tự nhiên, màn đêm hạ xuống khiến cho người ta tình cảm u hoài sâu thẳm.

Diệp Tâm Nghi nói:

- Nơi này so với Thiên Trì lớn hơn rất nhiều, hệt như một khối ngọc xanh khẳm xuống mặt đất, lấp lánh ánh sáng rực rỡ.

Lục Vân cười trả lời:

- Chỉ cần các nàng thích, sau này có thể thường xuyên đến.

Diệp Tâm Nghi cười nói:

- Thật sao, quá tốt rồi, sau này bảo Ngạo Tuyết, Bách Linh bọn họ cùng đi du ngoạn.

Ngọc Vô Song chăm chú nhìn màn đêm đang xuống, khẽ cất tiếng hỏi:

- Lục Vân, chàng dẫn chúng ta đến đây, chắc không phải chỉ để thưởng thức cảnh sắc một cách đơn giản như vậy?

Lục Vân cười cười, hơi thần bí trả lời:

- Vẻ đẹp nơi này không giống với những nơi khác, ngoại trừ cảnh sắc ra, thần bí cũng là một đặc điểm lớn.

Diệp Tâm Nghi ngạc nhiên hỏi lại:

- Thần bí? Ám chỉ gì đây?

Lục Vân cười đáp:

- Không cần gấp, một lúc nữa muội sẽ biết thôi.

Diệp Tâm Nghi nghe như vậy cũng không nói nhiều, yên yên lặng lặng nhìn Tây Hải dưới màn đêm.

Mặt trăng từ từ dâng lên trời cao. Trong gió đêm, hơi lạnh trong trẻo âm thầm đến, bao trùm lấy cả ba người. Lúc này, Lục Vân ngửng đầu nhìn lên trời. Sau đó, trên bầu trời Tây Hải xuất hiện một luồng sáng, hai bóng người lóe lên ập đến trước mặt của Lục Vân, Ngọc Vô Song, Diệp Tâm Nghi.

Lục Vân hoàn toàn không kinh ngạc, ngược lại Ngọc Vô Song hơi bất ngờ, bật thốt lên:

- Thì ra là ông, Khiếu Thiên.

Khiếu Thiên mặt đầy kinh ngạc, mãi đến khi Ngọc Vô Song mở miệng, ông mới giật mình tỉnh lại, lớn tiếng kêu:

- Lục Vân, không ngờ được hai mươi năm sau chúng ta cuối cùng cũng lại gặp mặt rồi.

Cảm nhận được tình bằng hữu trong lòng của Khiếu Thiên, Lục Vân có phần cảm động, gật đầu đáp:

- Đúng thế, chúng ta lại gặp mặt nhau, huynh có khỏe chăng, sao không giới thiệu chúng ta với nhau.

Khiếu Thiên kích động vô cùng, chỉ Dạ Mộ Bạch ở bên cạnh, lên tiếng:

- Vị này là Dạ Mộng công chúa Dạ Mộ Bạch, ngày đó may mắn nhờ cô ấy ra tay mới đánh lui được U Ảo Vũ Tiên, tranh thủ được thời gian quan trọng để Thiên Lân được sống lại.

Lục Vân nhìn Dạ Mộ Bạch, cười nói:

- Đa tạ đã trợ giúp, cả nhà chúng ta cảm kích vô cùng.

Dạ Mộ Bạch điềm nhiên đáp lại:

- Không cần phải cám ơn, mọi thứ đều là do duyên. Đêm nay, ta đến đây cũng mang đến phiền phức cho ông.

Ngọc Vô Song nghi hoặc, hỏi lại:

- Phiền phức?

Vừa mới nói, không trung trên Tây Hải lại lóe lên ánh sáng, hai bóng người nhảy vọt giữa không trung, chớp mắt đã vượt qua vài trăm trượng.

Chăm chú nhìn người đến, Ngọc Vô Song cau mày nói:

- Vũ Điệp, con lại ở cùng với Thiện Từ, hắn dường như đã không còn giống như trước nữa.

Vũ Điệp nhìn những người trước mắt, ánh mắt dừng lại ở Lục Vân, kinh ngạc nói:

- Thiên Lân … Ồ … ông không phải là Thiên Lân.

Lục Vân cười đáp:

- Nhãn quang tốt lắm, ta quả thực không phải là Thiên Lân. Người ở bên cạnh con không đơn giản chút nào.

Thiện Từ chăm chú nhìn Lục Vân, trong mắt toát ra một chút cảnh giác, dường như cảm nhận được một sự uy hiếp nào đó. Vũ Điệp liếc Thiện Từ, than thở:

- Thiện Từ đã nhập vào Ma đạo rồi, trở thành chủ nhân Hắc Ám, mọi người hay là chạy nhanh đi, đêm nay ai cũng không phải là đối thủ của huynh ấy.

Ngọc Vô Song kinh ngạc nói:

- Chủ nhân Hắc Ám?

Lục Vân cau mày lên tiếng:

- Nửa đêm gà gáy, vị chủ nhân Hắc Ám này không dễ chọc vào đâu. Dạ Mộng công chúa đến đây có phải vì tránh hắn không?

Dạ Mộ Bạch thản nhiên đáp:

- Ta chính là sứ giả Hắc Dạ, có được sức mạnh điều khiển vạn vật hắc ám. Hắn là chủ nhân Hắc Ám, do bởi ký ức bị tàn khuyết mà chưa thể thành công viên mãn. Để bổ sung cho chỗ tàn khuyết này, hắn đi tìm đến ta.

Lục Vân gật đầu trả lời:

- Công chúa quả thật là chọn lựa không sai, hắn tìm đến công chúa chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

Khiếu Thiên nói:

- Lục Vân, Thiện Từ đã vào Ma đạo, vì hòa bình nhân gian, huynh nhất định phải tiêu diệt hắn.

Vũ Điệp nghe vậy chấn động, bật thốt lên:

- Không được, Thiện Từ chẳng qua lầm đường lạc lối, các vị chắc chắn phải dẫn huynh ấy quay về Chính đạo, không nên giết huynh ấy.

Lục Vân trầm ngâm nói:

- Tương lai của Thiện Từ có liên quan đến Thiên Lân, sẽ do Thiên Lân đi giải quyết. Đêm nay, ta chỉ đuổi hắn đi mà thôi.

Lời còn vang bên tai, toàn thân Lục Vân lóe lên ánh bảy màu, ánh sáng này xem có vẻ rực êm ái, đối với người thường thì không có ảnh hưởng quá lớn, nhưng đối với Thiện Từ lại có thương tổn không tên to lớn. Gầm nhẹ một tiếng, Thiện Từ toàn thân lóe lên ánh đen, sức mạnh Hắc Ám to lớn theo sự khống chế của hắn hình thành một quả cầu đen ngòm, chống lại ánh sáng bảy màu của Lục Vân.

Trong màn đêm, ánh sáng bảy màu xua tan âm u, hình thành một kết giới tương đối đóng kín, ngăn cản sự liên lạc của Thiện Từ và sức mạnh Hắc Ám bên ngoài. Như vậy, Thiện Từ tuy có khả năng khống chế được sức mạnh Hắc Ám, nhưng do bởi Lục Vân mà gần như chỉ có thể khống chế được một bộ phận khu vực hắc ám mà thôi, thế cho nên không thể nào chống lại Lục Vân với thực lực kinh người.

Rên lên một tiếng, Thiện Từ bị khí thế như núi của Lục Vân đánh bay tại chỗ. Tung mình bay lên, Thiện Từ vẫy tay cách không đẩy Vũ Điệp bay đi, sau đó hai tay giang ra, toàn thân vây phủ cuồn cuộn sương đen, vô số sức mạnh hắc ám từ bốn phương tám hướng ập lại, hội tụ vào lòng bàn tây Thiện Từ. Khẽ ồ một tiếng, Lục Vân khen ngợi:

- Không hổ là chủ nhân Hắc Ám, quả thực rất có thực lực, đáng tiếc sức mạnh hắc ám thì ta cũng có thể điều khiển được.

Dứt lời, toàn thân Lục Vân ánh sáng chuyển biến, vầng sáng bảy màu rực rỡ lập tức hóa thành ánh sáng màu đen lấp lánh, dùng phương thức khác với Thiện Từ, thu được liên hệ với sức mạnh hắc ám giữa trời đất, hơn nữa còn hấp thu và khống chế một phần trong đó.

Thiện Từ và Lục Vân giao đấu trở thành một cuộc tỉ thí sức khống chế, ai có thể khống chế được sức mạnh hắc ám hơn, thì người đó có thể thu được thắng lợi. Về phương diện này, Thiện Từ tự nhiên có được ưu thế nhất định. Nhưng Thiên Địa Vô Cực của Lục Vân đã đạt đến cảnh giới cao nhất Tùy Tâm Sở Dục, sức khống chế vạn vật trời đất cũng không hề thua kém bất kỳ người nào. Về phương diện sức khống chế hai bên có thể nói là ngang tài ngang sức, nhưng nói về mặt tu vi, Lục Vân lại chiếm được thượng phong. Thiện Từ tuy tận hết toàn lực, nhưng rõ ràng vẫn lộ ra chỗ kém, hai lần bị nhục trong tay của Lục Vân. Gầm giận một tiếng, Thiện Từ rất không cam lòng, nhưng lại không hề tiếp tục tiến công mà lại mang Vũ Điệp bỏ đi, chọn lựa tạm thời né tránh. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, ngược lại Lục Vân cau chặt mày, dường như có tâm sự.

Phát hiện được chi tiết này, Ngọc Vô Song hỏi liền:

- Thế nào, chàng đang lo cho Thiên Lân?

Lục Vân liếc mọi người, trầm ngâm đáp:

- Sức mạnh của Thiện Từ rất quỷ dị, hoàn toàn không phải do tu luyện mà thành, mà là thừa kế một loại thần lực nào đó. Nhưng lại có phần tàn khuyết, nếu không ta cũng rất khó mà đánh lùi được hắn.

Diệp Tâm Nghi kinh hãi la lên:

- Phải không, ngay cả huynh cũng không có lòng tin chiến thắng?

Lục Vân lắc đầu đáp:

- Không phải không có lòng tin chiến thắng, ta nói những điều này chỉ là muốn cho mọi người biết, sức mạnh hắc ám của Thiện Từ rất kinh người. Nếu như hắn có thể thu được sức khống chế hoàn chỉnh, thế thì ít ra hắn có được một nửa năng lực chủ tể thế gian vạn vật.

Dạ Mộ Bạch nói:

- Hiện nay sức mạnh của Thiện Từ còn ở trong giai đoạn tăng trưởng, chưa hề đạt đến trạng thái đỉnh cao. Thế gian ngoại trừ ta có thể bổ sung thiếu sót của hắn ra, Cửu U Minh Vương cũng là một chọn lựa rất tốt. Một khi Thiện Từ nuốt được Cửu U Minh Vương rồi, lúc đó sức mạnh của hắn có thể tăng trưởng đến cực hạn, muốn đánh bại hắn càng thêm phần khó khăn.

Lục Vân điềm nhiên đáp:

- Nhân duyên định mệnh tự có an bài, mọi người không cần phải buồn lo vô cớ.

Diệp Tâm Nghi nói:

- Khó mà gặp nhau, mọi người nói chuyện vui vẻ đi, đừng nói đến những chuyện không vui đó nữa.

Dạ Mộ Bạch trả lời:

- Gặp nhau là duyên, chia tay cũng là duyên, gặp nhau đêm nay đã định sẵn ngắn ngủi, chúng ta phải cáo từ rồi.

Diệp Tâm Nghi ngạc nhiên nói:

- Còn sớm mà, sao lại vội vàng ra đi vậy?

Dạ Mộ Bạch trả lời:

- Duyên đến duyên tan, hà tất phải dây dưa. Trước khi đi, có lời nào muốn chúng ta chuyển lời hay không?

Lục Vân đáp:

- Gặp được Thiên Lân thì nhớ nói với hắn, bảo hắn phải đi Ảo Thú Động Thiên một chuyến.

Khiếu Thiên nghi hoặc nói:

- Đó chính là lối vào Yêu vực, đi đó làm gì vậy?

Lục Vân cười trả lời:

- Thiên cơ bất khả lộ, huynh chỉ cần chuyển lời là được rồi.

Dạ Mộ Bạch điềm nhiên nói:

- Được, câu này nhất định sẽ chuyển đến, mọi người bảo trọng, cáo từ đây.

Ánh nhạt lóe lên, Dạ Mộ Bạch mang Khiếu Thiên chỉ trong chớp mắt đã rời đi, chỉ còn lại Tây Hải bình tĩnh bầu bạn với Lục Vân, Ngọc Vô Song và Diệp Tâm Nghi.

- Đi thôi, chúng ta cũng phải rời đi rồi.

Hai tay giang ra, Lục Vân ôm lấy hai người vợ yêu, quanh người ánh trắng lóe lên, sau đó cả ba liền biến mất không thấy nữa.

Lần đầu tiên đi vào trong động phủ thần bí mà sư tổ Duyên Diệt cư ngụ, Thiên Lân tỏ ra vô cùng hiếu kỳ, nơi này khô ráo sạch sẽ, không khí tươi mới, mỗi khoảng cách đều có hạt dạ minh châu chiếu sáng, lại được trồng một số cây cỏ màu xanh lục, tạo nên sinh cơ bừng bừng trong đường hầm quanh co uốn khúc này.

Nhìn tất cả mọi thứ trước mắt, Thiên Lân nhịn không được lên tiếng hỏi dò:

- Sư tổ, người làm sao trồng được những loại thực vật này?

Duyên Diệt cười đáp:

- Điểm này con phải hỏi Tử Hàn mới đúng.

Bật cười nhàn nhạt, Tử Hàn trả lời:

- Sư tổ trồng những loại thực vật nơi này tương đối kỳ lạ, hấp thu ánh mặt trời khá ít, vì thế dạ minh châu trở thành điểm cốt yếu, cung cấp đủ năng lượng ánh sáng cho bọn chúng.

Thiên Lân cười nói:

- Té ra là như vậy, nhưng ta không hiểu được, sư tổ làm vậy để làm đẹp hoàn cảnh nơi này hay là có mục đích khác?

Duyên Diệt trả lời:

- Thời Không toại đạo chính là đất hủy diệt. Ta trồng những cây này thực ra là để hóa giải một phần khí hung sát, nếu không ở lâu trong này chắc chắn sẽ bị khí hung tà xâm nhập.

Đường hầm này khá nhiều ngã ba, Duyên Diệt vừa giải thích, vừa dẫn Thiên Lân, Tân Nguyệt, Tử Hàn cẩn thận tiến lên, chốc lát sau đã đến một huyệt động tương đối rộng rãi. Vừa bước vào nơi này, Thiên Lân, Tân Nguyệt, Tử Hàn cảm nhận rõ ràng sự biến đổi của hoàn cảnh. Áp lực vô hình lập tức dâng lên trong lòng của ba người, khiến bọn họ không khỏi tập trung ánh mắt về một chỗ.

Ở trong huyệt động, ánh sáng tắt mở không ngừng, âm thanh điện chớp ri ri tắt tỏ không ngớt, theo tiến động mà dò, ở tận đầu kia của huyệt động, một vầng mây sáng chói mắt đang biến hóa bất định, vô số chớp điện gào thét bay ra, phát xuất âm thanh ri ri, chiếu sáng cả huyệt động. Đám mây sáng đó có hình tròn, đường kính khoảng chừng hai trượng, ánh sáng trắng xóa lấp lánh bất định, khiến ba người cơ hồ không mở mắt ra được. Nhìn sang chỗ khác, Thiên Lân hỏi:

- Sư tổ, đây chính là lối vào của Thời Không toại đạo phải không?

Duyên Diệt gật đầu trả lời:

- Khe nứt thời gian không gian tạo nên sức hủy diệt, vẫn luôn giữ nguyên vận hành tốc độ cao, tiếp đó hình thành chớp điện đáng sợ, đủ sức hủy diệt tất cả mọi sinh linh. Muốn đi vào trong đó, cần phải cỡi Thời Không Xuyên Toa Nghi, nếu không chắc chắn bị chớp điện phá hủy.

Tân Nguyệt hiếu kỳ nói:

- Nếu nơi này hung hiểm như vậy, sinh linh không cách nào đến gần, sư tổ vì cớ gì phải canh giữ nơi này?

Duyên Diệt đáp:

- Ta canh giữ nơi này có hai dụng ý, thứ nhất là ngăn không cho những người không biết chuyện đến gần đây, thứ hai chính là ngăn cản những người quá khứ hoặc tương lai tiến vào thế giới hiện tại của chúng ta.

Tử Hàn hỏi lại:

- Không có Thời Không Xuyên Toa Nghi, ai có thể đi vượt qua được đám mây sáng hủy diệt này?

Duyên Diệt đáp:

- Thời Không thần khí trên thế gian không chỉ có một loại, nói không chừng ngày nào đó có người sẽ lợi dụng Thời Không thần khí đến nơi này.

Thiên Lân tán thưởng:

- Sư tổ tâm nghĩ đến trời đất, khiến người ta phải kính phục.

Duyên Diệt vẻ mặt kỳ lạ, nhẹ nhàng nói:

- Một điểm vinh quang, một điểm trách nhiệm. Có một số chuyện không phải do chúng ta quyết định. Bây giờ chúng ta bắt đầu chuẩn bị, có một số lời Thiên Lân phải ghi nhớ trong lòng.

Thiên Lân gật đầu đáp:

- Xin sư tổ cứ nói.

Duyên Diệt nhìn Thiên Lân, trầm giọng nói:

- Đi ngược thời gian không gian chính là làm nghịch lại trời, con phải vô cùng cẩn thận. Chuyến đi này, con hoàn toàn không biết chính xác thời điểm nào cả, vì thế có khả năng phải lãng phí không ít thời gian. Để sớm hoàn thành tâm nguyện, con phải suy xét thật kỹ nhiều phương diện, hơn nữa còn tìm ra một điểm tham chiếu.

Thiên Lân hỏi lại:

- Thế nào là điểm tham chiếu?

Duyên Diệt trầm ngâm đáp:

- Cái gọi là điểm tham chiếu chỉ là con đường con tìm kiếm, có liên quan đến thời gian. Bởi vì thời gian không xác định, thời đại con lần đầu đi đến có khả năng cách rất xa xăm so với tình hình thực sự. Để giảm bớt khác biệt đi, con phải nghĩ ra một biện pháp ứng phó, nếu không thì trong thời gian ba ngày con sẽ rất khó mà được như ý nguyện.

Thiên Lân đáp:

- Ý của sư tổ thì con hiểu rõ, nhưng con làm sao mới có khả năng khẳng định được việc con đến đúng khoảng thời gian con mong muốn? Làm sao phán định được khoảng thời gian con đang ở không phải là khoảng thời gain con muốn quay lại đây?

Duyên Diệt trả lời:

- Điểm này thì cần phải nhờ vào phân tích của bản thân con, chúng ta ai cũng không giúp được con.

Thiên Lân cau mày nói:

- Nếu như thời đoạn là không đúng, con phải điều chỉnh hay thay đổi như thế nào?

Duyên Diệt đáp:

- Chuyển biến thời không và Thời Không Xuyên Toa Nghi có liên quan, chút nữa ta sẽ nói cho con nghe cụ thể phương pháp khống chế. Một khi con đã xác định được thời đoạn con đang ở là không đúng, liền có thể nhờ vào Thời Không Xuyên Toa Nghi để tiến lên hoặc lùi lại phía sau một khoảng thời gian nhất định.

Thiên Lân lại hỏi:

- Có giới hạn số lần hay không?

Duyên Diệt đáp:

- Bốn lần tới năm lần lui. Con chỉ có chín cơ hội, trong đó bốn lần đi thẳng đến, năm lần đi lùi lại.

Thiên Lân nói:

- Nếu như dùng hết chín lần rồi vẫn không thành công thì sao?

Duyên Diệt trả lời:

- Thế thì phải quay về lại, bắt đầu làm lại.

Thiên Lân gật đầu bảo:

- Con hiểu rõ rồi. Ngoài những điều này ra, còn có gì mà con cần phải chú ý chăng?

Duyên Diệt đáp:

- Sau khi con quay về quá khứ rồi, thời gian trải nghiệm ngắn dài so với hiện thực hoàn toàn giống nhau. Vì thế con chỉ có ba ngày, phải tranh thủ lên một chút, nhớ kỹ bớt can thiệp chuyện không liên quan, chớ muốn cải biến lịch sử, nếu không chắc chắn sẽ có kiếp nạn. Ngoài ra, Thời Không Xuyên Toa Nghi cần phải được bảo quản cho tốt, một khi mất đi thì con vĩnh viễn không quay về được.

Thiên Lân nói:

- Sư tổ yên tâm, con hiểu rõ rồi.

Duyên Diệt điềm nhiên nói:

- Hiểu rõ là tốt rồi, chúng ta bắt đầu thôi! Trước tiên, Tử Hàn lấy Thiên Thảo ra, Tân Nguyệt canh giữ ở lối vào, Thiên Lân đến cạnh ta đây.

Ba người nghe vậy ai nấy hành động.

- Đây là Thời Không Xuyên Toa Nghi, có thể lớn nhỏ tùy ý, thiên biến vạn hóa. Ta bây giờ trước tiên truyền thụ cho con phép khống chế nó.

Khóe miệng lay động, Duyên Diệt truyền lại khẩu quyết bí mật, sau đó, Duyên Diệt thúc động Thời Không Xuyên Toa Nghi, biến nó hóa thành một tấm áo giáp bảo hộ trong suốt kín bưng, xảo diệu trùm kín lấy Thiên Lân vào trong đó, xem qua hệt như một chiếc chiến thuyền nho nhỏ, mặt ngoài lấp lánh ánh sáng kim khí kỳ lạ.

Thiên Lân mỉm cười, chủ động thử qua phép khống chế mà Duyên Diệt truyền thụ, thuận lợi khai mở được Thời Không Xuyên Toa Nghi, hơn nữa còn bay ra ngoài. Thiên Lân lại thử qua những phép khống chế khác, thực nghiệm một lượt, sau khi nắm vững rồi mới cất Thời Không Xuyên Toa Nghi đi. Duyên Diệt dặn dò Tử Hàn đạt Thiên Thảo ở phía trước Thời Không toại đạo, phát xuất một luồng sức mạnh êm ái để khống chế Thiên Thảo từ từ di động, tìm vị trí tốt nhất.

Rất nhanh chóng, Duyên Diệt tìm ra vị trí tốt nhất, hơn nữa còn làm phép cố định Thiên Thảo, sau đó mới nói với Thiên Lân:

- Con tùy lúc có thể tiến vào. Nhưng ta muốn nhắc con, lần đầu tiên cụ thể đi đến thời đoạn nào thì ta cũng không biết được, con tốt nhất phải có tâm lý chuẩn bị. Sau khi đi rồi, con chỉ có bốn cơ hội để đi tiếp, phải quý trọng nó cho tốt.

Thiên Lân nghiêm mặt đáp:

- Sư tổ yên tâm, chuyện này quan hệ đến sinh tử của Ngọc Tâm, cùng với hạnh phúc cả đời của con, con tuyệt đối không dám sơ ý chút nào.

Tân Nguyệt lên tiếng:

- Tàn Tình kiếm chính là vật duy nhất mà Ngọc Tâm lưu lại, chàng phải giải mở lời nguyền ở mặt ngoài, thì có thể căn cứ vào phương hướng cụ thể của nó để tìm kiếm.

Thiên Lân nghe vậy chấn động, vọt miệng đáp:

- Đa tạ nàng, Tân Nguyệt. Lời nhắc của nàng khiến ta sáng tỏ hẳn, té ra Tàn Tình kiếm chính là điểm tham chiếu tốt nhất.

Tân Nguyệt khẽ lẩm bẩm:

- Chờ sau khi chàng giải mở được lời nguyền trên Tàn Tình kiếm, cứu được Ngọc Tâm sống dậy đã, lúc đó hãy cảm tạ ta đi!

Tử Hàn nói:

- Thời gian khẩn trương, tranh thủ một chút đi.

Thiên Lân gật đầu đáp:

- Tử Hàn nói đúng đó, có gì chờ ta quay về hãy nói tiếp.

Duyên Diệt lên tiếng:

- Được, con hãy chuẩn bị sẵn sàng nhắm hai mắt lại, mọi việc khác cứ giao hết cho ta là được.

Thiên Lân khẽ gật đầu, nhắm chặt hai mắt lại, tay phải vuốt ve Ma Da trên vai, ra ý bảo nó an tĩnh lại.

Duyên Diệt đợi cho Thiên Lân và Ma Da hoàn toàn bình tĩnh rồi, trước tiên khai mở Thời Không Xuyên Toa Nghi, đưa Thiên Lân, Ma Da và Tàn Tình kiếm cùng vào trong đó Thời Không Xuyên Toa Nghi, sau đó đóng Thời Không Xuyên Toa Nghi lại, tay trái phát xuất một chùm ánh sáng bắn vào trên Thiên Thảo, phản xạ lại đánh trúng vào Thời Không Xuyên Toa Nghi, giữa cả hai hình thành một loại liên thông đặc thù, chỉ để tạo nên điểm hoàn nguyên, tiện cho Thiên Lân sau khi hoàn thành tâm nguyện có thể quay về thuận lợi. Cảnh tượng này kéo dài chốc lát, sau đó Duyên Diệt thu hồi luồng sáng lại, tay phải cách không đánh ra một chưởng vào trên Thời Không Xuyên Toa Nghi, dùng sức mạnh êm ái để thúc động Thiên Lân tiến vào trong Thời Không toại đạo.

Quá trình này không gấp không chậm làm cho người ta khẩn trương, bất luận là Tân Nguyệt hay Tử Hàn, ngay cả Duyên Diệt cũng đều cảm thấy nhịp đập của tim tăng nhanh, dù sao loại nghịch đảo thế giới quay lại quá khứ thì Thiên Lân mới là người đầu tiên làm, tình hình cụ thể như thế nào, ai cũng không biết được. Ánh nhạt lóe lên, Thiên Lân cưỡi Thời Không Xuyên Toa Nghi chỉ trong chớp mắt đã bị vầng mây sáng kia nuốt chửng mất, một luồng sáng rực rỡ vào thời khắc đó chiếu sáng cả huyệt động. Sau đó, ánh sáng ảm đạm trở lại, mọi thứ phảng phất chưa từng phát sinh, chỉ có thêm một gốc Thiên Thảo đang tĩnh lặng lơ lửng giữa không trung nuốt chửng lấy năng lượng chớp điện.

Thở ra một hơi, Duyên Diệt nói:

- Tiến vào thì dễ ra mới khó, mọi thứ đều phải trông vào may mắn của Thiên Lân thôi. Bây giờ Tân Nguyệt canh ở nơi này, Tử Hàn theo ta ra ngoài, ta có chuyện muốn nói.

Tân Nguyệt đáp:

- Sư tổ yên tâm, con sẽ liên tục canh giữ cho đến khi Thiên Lân quay về, không để bất kỳ người nào quấy rầy được.

Tử Hàn theo Duyên Diệt đi qua con đường hầm đi vào trước kia. Duyên Diệt dừng lại nghiêng đầu nói với Tử Hàn:

- Khi các con đến thì có địch nhân ngầm đi theo, bây giờ đang ở bên ngoài, con phải quay về mời Mộng Dao đến đây một chuyến.

Tử Hàn kinh ngạc:

- Địch nhân nào vậy, chúng con sao không hề có phát hiện gì cả?

Duyên Diệt bật cười phức tạp, khẽ nói:

- Có thể thoát được tai mắt của các con thì con thấy loại địch nhân này có được bao nhiêu người?

Tử Hàn trầm ngâm đáp:

- Sư tổ dường như biết được người đến là ai, lại không muốn nói ra rõ ràng, lẽ nào sư tổ không muốn gặp người đó?

Duyên Diệt gật đầu trả lời:

- Con rất thông minh, ta quả thực không muốn gặp người đó, vì thế mới bảo con đi một chuyến.

Tử Hàn nói:

- Nếu là như vậy, con sẽ đi một chuyến, nhưng làm sao tránh được mắt của địch nhân?

Duyên Diệt chỉ đường hầm ở bên cạnh dặn dò:

- Cứ thẳng đường tiến lên, con liền xuất hiện ở một mặt khác của núi.

Tử Hàn cười đáp:

- Động này của sư tổ thông khắp bốn phương tám hướng, quả thật là rất huyền diệu.

Duyên Diệt điềm nhiên nói:

- Tạo hóa cực hay, không phải như con nghĩ đâu. Đi đi.

Tử Hàn vâng một tiếng rồi đi dọc theo đường hầm.

Duyên Diệt quay đầu nhìn, chăm chú quan sát hướng đường vào, vẻ mặt rất phức tạp, thật ra trong lòng ông vào lúc này đang suy nghĩ thế nào?

Ánh sáng khi đi xuyên qua thế giới rực rỡ che phủ tất cả mọi sắc thái, chớp điện gào thét hệt như tử thần đang kêu gọi, không gian kỳ dị áp lực nặng như núi, hủy diệt âm thầm ẩn giấu phía sau ánh sáng rõ ràng.

Cưỡi lên Thời Không Xuyên Toa Nghi, Thiên Lân đi xuyên qua những dải đất thần bí nhất, hung hiểm nhất từ trước đến giờ. Tuy Thiên Lân liên tục nhắm chặt mắt lại, không nhìn thấy được ánh sáng rực rỡ chói mắt chung quanh, nhưng cách qua Thời Không Xuyên Toa Nghi, tốc độ và áp lực đó kết hợp lại hình thành một lực trường siêu trọng tạo nên cho hắn một chấn động rất to lớn. Đột nhiên, thân thể Thiên Lân chấn động, luồng áp lực đó biến mất, cẩn thận mở to mắt ra, Thiên Lân phát hiện Thời Không Xuyên Toa Nghi mà hắn đang cưỡi chính đang ở trên một tầng biển mây, dùng tốc độ vô cùng kinh người để bắn thẳng đến phía trước. Thiên Lân sau khi quan sát một lúc, nói với Ma Da trên vai:

- Chúng ta dường như đã đi xuyên qua Thời Không toại đạo, nhưng không biết hiện nay đang ở vào thời đại nào đây.

Ma Da nói:

- Điều này thì cần phải tìm người để hỏi, tốt nhất là đúng ngay lần đầu, tránh phải phiền phức.

Thiên Lân nói:

- Hy vọng đúng như lời ngươi nói.

Còn đang nói, Thiên Lân phát hiện Thời Không Xuyên Toa Nghi tốc độ bắt đầu giảm chậm, vì thế vận dụng phép khống chế khai mở ra, hơn nữa còn cất đi Thời Không Xuyên Toa Nghi. Lúc này, Thiên Lân đang ở trên tầng cao ngàn trượng, tình hình dưới mặt đất mơ hồ không rõ ràng, nhưng cũng có thể nhìn rõ được đại khái tình hình.

Nhẹ nhàng hạ xuống, Thiên Lân nhanh chóng đến gần mặt đất, sau khi tìm kiếm một phen, tùy tiện chọn lựa một phương hướng tiến lên, tốc độ không nhanh không chậm. Do đây là núi lớn, ngoại trừ cây cỏ và dã thú ra, Thiên Lân không hề thấy được có bất kỳ người nào tồn tại, trong lòng hơi cảm thấy kỳ quái, sao thời đại này người lại khó gặp như vậy, chắc là mình đi nhầm phương hướng hay do bởi nguyên nhân khác?

Nửa canh giờ trôi qua, Thiên Lân dẫn Ma Da bay ra khỏi núi lớn, đến trên một vùng đồng bằng, khi đến trên không trung một ngã ba đường, Thiên Lân phát hiện tình hình. Đứng yên bất động, Thiên Lân ẩn mình đi. Dưới ánh mặt trời, trên ba con đường nhỏ có ba người đi đến, từ từ tới gần. Trong ba người thì một nam hai nữ, người phụ nữ đó toàn thân y phục rực rỡ, tay cầm trường kiếm, thân hình thon cao phối hợp với một gương mặt tuyệt đẹp, đại khái tuổi chừng hai mươi, gương mặt nở nụ cười mỉm tự tin, đi từ phía Đông lại. Hai người đàn ông một trắng một đen, đều là tuấn tú hiếm thấy. Người đàn ông áo đen từ phía Bắc đi đến, người đàn ông áo trắng thì từ phía Nam, hai người tuổi cũng gần nhau, ước chừng hai ba hai tư tuổi.

Người đàn ông áo trắng nắm một thanh trường kiếm trong tay, gương mặt mỉm cười tự nhiên. Người đàn ông áo đen tay không cầm gì, vẻ mặt lạnh lùng hờ hững. Chỉ trong chớp mắt, ba người đồng thời đi đến điểm tụ lại ngã ba, ba người sáu mắt nhìn nhau, bước chân dừng lại hẳn. Nhìn thấy cảnh tượng này, Thiên Lân hơi kinh ngạc, tự nói:

- Hai nam một nữ, cảm giác sao lại quen thuộc như vậy?

Ma Da trả lời:

- Ngươi thấy cảnh này rất giống ngươi và Thiện Từ, Vũ Điệp phải không?

Thiên Lân nghe vậy chấn động, có phần thất vọng đáp:

- Tình hình không giống, lại đại khái tương tự, nhưng không biết kết cục cuối cùng thế nào đây.

Ma Da nhìn ba người ở dưới mặt đất, cất tiếng hỏi:

- Ngươi thấy người phụ nữ bên dưới sẽ chọn ai đây?

Thiên Lân nghe vậy không trả lời, cẩn thận quan sát đặc tính tướng mạo hai người đàn ông, trầm ngâm đáp:

- Hai người này tướng mạo nhân phẩm cơ hồ khó có thể phân cao thấp, thân phận có lẽ sẽ ảnh hưởng quan trọng đến sự chọn lựa của người phụ nữ y phục rực rỡ kia.

Ma Da nói:

- Nếu ngươi chọn, ngươi sẽ chọn ai đây?

Thiên Lân đáp:

- Ta không phải là người phụ nữ y phục rực rỡ đó, làm sao biết được cô ta sẽ chọn ai?

Ma Da trả lời:

- Tướng mạo bên ngoài tuy tương đương, nhưng bên trong mỗi người có khác biệt. Với nhãn quang của ngươi lẽ nào không nhìn ra được điểm khác biệt chủ yếu nhất của người đàn ông áo đen và người đàn ông áo trắng sao?

Thiên Lân trầm giọng trả lời:

- Người đàn ông áo trắng không dễ nói được, người đàn ông áo đen ta lại thấy có phần quen thuộc, bởi vì người này tu luyện chính là Ma tông pháp quyết. Nhưng đối với người phụ nữ y phục rực rỡ đó, pháp quyết của cô ta tu luyện ta cũng biết, đó chính là Phượng Hoàng pháp quyết của Phượng Hoàng thư viện.

Ma Da cười hỏi tiếp:

- Như vậy, ngươi thấy người phụ nữ y phục rực rỡ sẽ chọn ai?

Thiên Lân trầm tư một lúc, nhẹ nhàng đáp:

- Chuyện tình cảm không dễ nói được, thân phận thực ra cũng không quan trọng. Theo ta suy đoán, giữa bọn họ rất có khả năng xảy ra dây dưa, định sẵn không cách nào tự kềm chế được.

Ma Da nói:

- Phụ nữ quý trọng nhất chẳng qua là thân và tâm, nếu như chia ra, ngươi thấy rằng lấy được lòng của phụ nữ quan trọng hơn hay là lấy được thân thể của phụ nữ quan trọng hơn?

Thiên Lân khổ sở trả lời:

- Nếu như chia thân và tâm ra, nuối tiếc nhất định không thể ít.

Ma Da đáp:

- Tình cảm thông thường là như vậy, cho dù là ngươi, cũng không phải cũng nuối tiếc vậy sao?

Thiên Lân thở dài đáp:

- Đúng thế, làm người sao không thể nuối tiếc? Ngã ba đường dự báo tình cảm phải chia lìa, người phụ nữ y phục rực rỡ này đi từ phía Đông lại, định sẵn không thể đi phía Bắc thì cũng phía Nam, cô ta có quyền chọn lựa. Nếu như cô ta không dứt bỏ được phía nào, thế thì dây dưa giữa ba người định sẵn cả đời này phải chìm vào vực sâu đau khổ.

Ma Da nói:

- Đứng ở góc độ bàng quan, ngươi cho là người phụ nữ y phục rực rỡ này sẽ chọn lựa thế nào?

Thiên Lân nghi hoặc hỏi lại:

- Vì sao cứ hỏi ta vấn đề này, chúng ta chỉ là người qua đường, dường như không cần phải nhúng tay vào mới đúng.

Ma Da đáp:

- Ngươi không cần phải hỏi nhiều, chỉ cần trả lời là được rồi.

Thiên Lân nghi hoặc nhìn Ma Da một lúc, sau đó trầm ngâm nói:

- Ta cho là người phụ nữ y phục rực rỡ sẽ chọn người đàn ông áo trắng, nguyên nhân do bởi thân phận của bọn họ. Còn đối với người đàn ông áo đen, nếu như nói là phân chia thân và tâm, người phụ nữ y phục rực rỡ phần lớn sẽ giao lòng mình cho người đàn ông áo trắng, còn thân thể thì giao lại cho người đàn ông áo đen. Đương nhiên, hậu quả của việc làm như vậy định sẵn sẽ rất bi thảm, quan trọng là người phụ nữ y phục rực rỡ nắm chắc được bao nhiêu phần.

Ma Da bật cười thần bí, khẽ nói:

- Gặp nhau chính là có duyên với nhau, chỉ phân lành dữ mà thôi. Ngươi và ta đến nơi này, định sẵn có một số chuyện sẽ phát sinh biến hóa, tuy không phải theo ý nguyện của hai chúng ta, lại không cách nào có thể tránh khỏi.

Thiên Lân kinh ngạc hỏi lại:

- Ngươi nói vậy là có ý gì đây?

Ma Da cười đáp:

- Cẩn thận thưởng thức, không cần nói nhiều, ngươi xem đi.

Ba người lúc này đã bình tĩnh trở lại, người đàn ông áo trắng phá vỡ yên lặng đầu tiên, mỉm cười lên tiếng:

- Gặp nhau tức là có duyên, tại hạ là môn hạ Thiên Kiếm viện Mộ Dung Kiếm Thu, không biết hai vị xưng hô thế nào?

Người phụ nữ y phục rực rỡ ánh mắt sáng lên, hơi kinh ngạc nói:

- Té ra là môn hạ kiệt xuất nhất của Thiên Kiếm viện Mộ Dung thiếu hiệp, quả thật ngưỡng mộ đại danh đã lâu.

Người đàn ông áo trắng Mộ Dung Kiếm Thu cười đáp:

- Cô nương quá khen rồi, xin được hỏi tên của cô nương.

Người phụ nữ y phục rực rỡ điềm nhiên cười trả lời:

- Môn hạ Phượng Hoàng thư viện Vân Thải Phượng.

Mộ Dung Kiếm Thu khẽ lay động, cười nói:

- Té ra là Thải Phượng tiên tử của Phượng Hoàng thư viện, quả thật người hệt như tên.

Người phụ nữ y phục rực rỡ cười trả lời:

- Cái tên tiên tử thật sự thẹn không dám nhận, không biết vị huynh đài này quý tính đại danh thế nào?

Người đàn ông áo đen nhìn người phụ nữ y phục rực rỡ, ánh mắt vô cùng nóng bỏng, giọng lại có phần lạnh lùng cao ngạo nói:

- Âu Dương Vân Thiên.

Thải Phượng tiên tử kinh ngạc thốt lên:

- Chính là huynh đài, quả thật là hân hạnh.

Mộ Dung Kiếm Thu nói:

- Âu Dương huynh ra đời một năm mà danh chấn thiên hạ, không ngờ được hôm nay lại có duyên gặp mặt như vậy.

Thiên Lân sau khi biết được thân phận của ba người rồi thì rất bất ngờ, ngạc nhiên nói:

- Không ngờ lại là bọn họ, quả thật không nghĩ ra được.

Ma Da cười trả lời:

- Ngươi thấy bất ngờ rồi phải không?

Thiên Lân gật đầu đáp lại:

- Ba người này đã từng dương danh thiên hạ, ta từ miệng Y Tuyết mà có biết một chút, lại không ngờ có cơ hội được gặp. Nghĩ đến kết cục của bọn họ, ta đột nhiên phát hiện ra, những vấn đề ngươi vừa mới hỏi ta vừa rồi, dường như đang phản xạ lại tương lai của bọn họ.

Ma Da khẽ lẩm bẩm:

- Duyên đến duyên đi, vì sao bàng quan? Định mệnh gặp nhau, ý trời khó mà tránh được. Đi thôi, lần này chỉ mới quay lại năm trăm năm trước, khoảng cách đến mục tiêu ngươi mong ước còn xa lắm.

Thiên Lân nghe vậy thở dài, liếc qua ba người đang bàn luận bên dưới có phần thương cảm. Lẽ nào tương lai của bọn họ do sự suy đoán của mình mà thay đổi? Nếu là như vậy, ba người bọn họ cả đời đau khổ dây dưa, không phải do bởi bản thân mình tạo ra sao?

- Không cần phải cảm thán. Cho dù quả thực có thay đổi, cũng không phải do ngươi mong ước. Ngươi đến đây chỉ để tìm về tình yêu thuộc về mình, bổ túc lại những nuối tiếc trước kia.

Thanh âm Ma Da khiến Thiên Lân đang tự trách giật mình tỉnh lại, mang theo Ma Da lóe lên biến mất, chốc lát sau đã xuất hiện trên biển mây, thúc động Thời Không Xuyên Toa Nghi, Thiên Lân bắt đầu nhảy vọt về phía trước, lần này hắn có thể được như ý nguyện hay không, có thể tìm được đến niên đại đã phát sinh ra lời nguyền Tàn Tình kiếm hay không?

Bất lợi lớn nhất của Thiên Lân chính là không biết được lời nguyền trên Tàn Tình kiếm cụ thể phát sinh vào giai đoạn nào đây, hắn chỉ biết được đại khái đã phát sinh trước khi Thái Huyền Hỏa Quy bị phong ấn, thuộc về thời gian Thần Ma đại chiến thượng cổ, c